Khi về đến buồng cậu Hoàng đặt tôi nằm lên giường rồi lấy thuốc chấm lên vết thương trên mặt tức giận gào lên:
– Thằng Tài đâu, vào đây!
Bên ngoài thằng Tài run rẩy bước vào, cậu Hoàng nhìn nó cười nhạt nói:
– Mày cũng giỏi thật, dám đụng đến người của tao trong khi tao đã cảnh báo rồi
– Dạ con nào dám, là do ông sai con con không làm cũng không được.
Cậu Hoàng bật cười thành tiếng đáp lại:
– Ông sai mày hay là mày cũng nhân cơ hội này mà ra tay mạnh hơn?
– Không… cậu ơi… con không phải như vậy
– Mày dám cãi? Mày tưởng tao không biết mày có thành kiến với vợ tao à? Giờ mày nói xem tao nên xử mày thế nào?
Thằng Tài tái mét mặt quỳ sụp xuống van xin:
– Cậu ơi, con xin cậu tha cho con, con không dám nữa đâu.
– Tha? Mày xem mày đánh người ta ra thế này mà mày nói dễ dàng tha thế sao?
– Con xin cậu, con không hề cố ý, thật lòng… cậu tha cho con
Còn chưa nói hết câu cậu Hoàng đã lao vào túm cổ nó gằn từng chữ:
– Cả mặt cả người vợ tao máu chảy ra thế này mà mày nói không cố ý? Lần này tao không xử mày làm gương cho đám gia nô lần sau chúng mày lại quen thói bắt nạt chủ
Nói rồi cậu Hoàng lôi xềnh xệch thằng Tài ra sân ra lệnh:
– Tự đánh mình giống mày đánh vợ tao cho tao xem
Thằng Tài nghe xong lắp bắp đáp:
– Thưa cậu… cậu tha cho con.
Cậu Hoàng cầm chiếc roi mây lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571210/chuong-19.html