Thằng Tài vừa nói xong trên nhà lại có tiếng quát của ông Hạnh:
– Con Hiên đâu lên ngay đây
Lúc này tôi mà lên chẳng khác gì chui đầu vào rọ mà không lên thì không được. Cậu Hoàng đến tận chiều mới về, giờ phải làm sao kéo dài thời gian đến lúc đó? Tôi nuốt nước bọt, chỉ cậu Đạt mới biết cậu Hoàng đi đâu nhưng giờ mở mồm ra nhờ rất khó bởi cậu ta luôn cho rằng tôi là kẻ hại chết mợ Linh. Tôi nhìn vú Dần, trong nhà này chỉ có vú có mối quan hệ tốt với tất cả mọi người, và chỉ có vú mới có thể giúp tôi lúc này liền nói nhỏ:
– Vú lên chỗ cậu Đạt nói khéo để hỏi thử xem cậu Hoàng đang ở đâu rồi tìm cậu ấy về giúp tôi
Vú Dần đáp lại:
– Giờ tôi có đi tìm cậu Hoàng sợ rằng về cũng không kịp.
– Vú cứ đi đi tôi sẽ tìm cách kéo dài thời gian.
– Nhưng còn cô… tôi sợ…
– Vú đi đi, tôi lo được, còn hơn giờ ở đây chờ chết, tôi sẽ cố gắng trì hoãn mọi việc.
Vú Dần nghe xong liền gật đầu đi thẳng lên buồng cậu Đạt, tôi cũng bước lên nhà. Có tiếng lão Hộ già cất lên:
– Cô ta là chị của con dâu nhà ông đấy thôi. Ông không nhớ cái hôm đám cưới rước dâu tôi cô ta về trước à?
Ông Hạnh uống ngụm trà đáp lại:
– Bảo sao tôi thấy quen quen mà không nhớ ra. Về đây nó nói nó là cháu của vú Dần nên tôi không nghĩ ngợi gì. Con này to gan thật dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571209/chuong-18.html