Khi tiếng chân sát lại gần gốc cây nhãn cậu Hoàng khẽ buông tôi ra cúi xuống nhặt một thanh gỗ lớn giơ lên. Thế nhưng khi còn chưa kịp hành động gì đã có tiếng gọi của con Hĩm từ xa:
– Bà ơi, bà ơi
Bà Hân nghe xong liền vội vàng đi thẳng về rồi rít lên:
– Gọi cái gì mà hấp ta hấp tấp thế?
– Bà đi đâu về đấy ạ? Ông đi đánh tổ tôm về hỏi bà
– Tao đi đái đi ỉa chứ đi đâu.
Đợi bà Hân đi khuất tôi với cậu Hoàng mới thở phào bước ra ngoài. Cậu Hoàng ném thanh củi xuống đất phủi phủi tay lầm bầm:
– Bẩn cả tay ông.
Tôi nhìn cậu Hoàng buột miệng hỏi:
– Cậu Hoàng, tôi hỏi này nếu không phải cậu cũng bỏ qua cho tôi nhé
– Hỏi gì?
– Cậu hứa là dù tôi hỏi gì cũng không được đánh tôi đi đã!
– Lắm chuyện! Không hỏi thì thôi.
– Có chứ, tôi hỏi, tôi hỏi, cậu không phải con bà Hân đúng không?
Cậu Hoàng nghe xong bỗng nhìn tôi chằm chằm, tôi hơi sợ sợ lùi lại chống chế:
– Tôi hỏi bâng quơ vậy thôi, không phải thì thôi cậu làm gì mà nhìn tôi ghê thế?
– Sao cô hỏi vậy?
– Tôi cũng đoán vậy thôi, vả lại làm gì có người con nào định lấy thanh gỗ to thế kia đánh mẹ mình đâu?
Đột nhiên cậu Hoàng bật cười nói:
– Cô thích nghĩ thế nào nó là thế ấy?
Thái độ trả lời của cậu Hoàng càng khiến tôi khẳng định suy đoán của mình là đúng. Còn định hỏi thêm thì cậu Hoàng hất hàm nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/262689/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.