Phùng Tình nghiêng người nhường lối, Tô Phiến Ngọc thong dong tự tại, thẳng bước đi ra cửa nhìn về phía chân trời.
Như vừa trải qua một giấc mộng, tỉnh dậy liền trở lại bình thường.
Nhưng Phùng Tình liếc nhìn cảnh tan hoang trong phòng, ánh mắt dừng lại trên pho tượng ngọc pha lê vỡ nát ấy, vẫn lo sợ nhíu mày.
Bóng đen không thể xua tan, cơn ác mộng không thể nào quên.
...
Cảnh tượng thay đổi, chuyển tới thiên đàn của Vọng Trần Tông.
Phùng Tình đứng trên cao ngắm nhìn phương xa, đôi mắt trống rỗng, nhưng lại mang vẻ nặng nề khác thường.
Ninh Vi nhìn quanh một lượt rồi bước về phía nàng.
"Ê… nhóc con…"
Không khí tốt đẹp cứ thế tan biến.
Phùng Tình im lặng một chút, quay đầu nhìn nàng.
Lấy làm lạ tại sao nàng lại xuất hiện ở đây, sau đó nghĩ đến sự thần thông quảng đại của nàng lại cảm thấy không có gì lạ.
"Kiếm tiên tiền bối."
Ninh Vi vội vàng phất tay:
"Vừa bị Tô Phiến Ngọc ném xong, bây giờ không muốn nghe hai chữ kiếm tiên lắm."
Sợ chết đi được.
Phùng Tình nhìn nàng một cái:
"Vâng, kiếm tiên tiền bối."
Ninh Vi: "..."
Có phải ngươi cảm thấy mình rất hài hước không? Phùng Tình hỏi:
"Tiền bối biết đây là đâu không? Không giống như là Vọng Trần Tông thật."
Ninh Vi hỏi ngược lại:
"Ngươi nghĩ đây là đâu?"
"Tiền bối và ta có giao tình không nhiều, giờ đây tiền bối đột nhiên xuất hiện ở đây, chẳng lẽ gặp phải tình huống đặc biệt gì?"
"Thật không dám giấu giếm, từ khi đến đây, trong đầu ta luôn tràn ngập những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-nguyet-quang-thieu-dao-duc-cua-tu-chan-gioi/5256836/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.