"Tô lão, xin chào, xin chào, xin chào!"
"Tiểu Thẩm, nghe danh đã lâu…"
Tô Phiến Ngọc và Thẩm Hàm Thanh vừa gặp đã như quen từ kiếp trước, hai người vui mừng hớn hở nhìn nhau, đều tràn đầy mong đợi với cuộc sống tương lai.
Chử chưởng môn của Vọng Trần Tông cùng Phùng Tình đứng nhìn ở bên trái, Ninh Vi và A Đài đứng nhìn ở bên phải, còn hai người ở giữa cười nói vui vẻ, sớm đã quên hết trời đất là gì.
"Tiểu Thẩm à, sau này có gì cứ nói với ta, đãi ngộ cho kiếm tu ở Vọng Trần Tông chúng ta rất tốt."
Tô Phiến Ngọc mắt cười thành vầng trăng khuyết, ánh nhìn dành cho Thẩm Hàm Thanh như được phủ thêm một lớp màng lọc từ Vân Thần tông.
Thẩm Hàm Thanh được sủng ái mà sợ hãi:
"Tô lão quá khách sáo rồi."
Tô Phiến Ngọc cười nói:
"Toàn chuyện nhỏ thôi, dù sao thiên tài kiếm tu như ngươi chính là bảo bối hiếm có của Vọng Trần Tông ta, ta sớm đã nghe danh ngươi rồi."
Thẩm Hàm Thanh hai mắt sáng lên:
"Thật sao?"
"Phải phải, ngươi là thằng nhóc Thẩm Nghiêu đó chứ gì!"
Tô Phiến Ngọc không tiếc lời khen ngợi:
"Không hổ là đệ nhất kiếm tu thế hệ mới, khí chất siêu phàm thoát tục!"
Thẩm Hàm Thanh: "..."
Chử Thanh Tùng khẽ nhắc:
"Lão tổ, người ta tên là Yến Nghiêu, không phải họ Thẩm."
Tô Phiến Ngọc hơi thất vọng, lại hỏi Thẩm Hàm Thanh:
"Vậy ngươi là Thẩm Du Bạch hay Thẩm Anh?"
Thẩm Hàm Thanh: "..."
Hay là ngài thêm một đứa Thẩm Tuyền vào đi.
Chử Thanh Tùng lại sửa:
"Lão tổ nhớ nhầm rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-nguyet-quang-thieu-dao-duc-cua-tu-chan-gioi/5256835/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.