“Viên Diễm, lấy đâu ra chuyện quỷ thần hại người?”
Nghe hắn nói nhảm, Phương Thanh Diệp lập tức trầm sắc mặt. Viên Diễm nắm chặt tay áo, mí mắt giật liên hồi, dáng vẻ rõ ràng là bị hoảng sợ quá độ. Đợi hắn cố trấn tĩnh lại, Bùi Yến hỏi:
“Phó Hoài Cẩn bắt đầu đóng cửa học là ngày nào?”
Bị quát một tiếng, Viên Diễm gắng lấy lại tinh thần, đáp:
“Là… là sáng ngày hai mươi tám. Vì ngày mồng hai tới chính là xuân thí, mà kỳ thi lần này đặc biệt quan trọng, nên mấy người chúng ta đều định đóng cửa đọc sách. Ta tận mắt thấy hắn vào phòng, rồi đóng cửa lại. Sau đó ta cũng về phòng ôn bài. Đến buổi trưa ra sau viện ăn cơm, ta có gõ cửa gọi hắn, nhưng hắn không nhẫn nại đáp lại: ‘Không đi!’. Ta thấy hắn nói giọng khó chịu, liền không dám làm phiền nữa.”
Bùi Yến nheo mắt:
“Tức là ban ngày hôm hai mươi tám hắn vẫn còn trong phòng. Về sau thì sao?”
“Sau đó là tối hôm ấy. Ta ra ngoài đi tiểu, thấy trong phòng hắn vẫn sáng đèn, định gọi mà nghĩ lại tính hắn vốn gắt gỏng, nên thôi. Lúc trở về, đèn vẫn sáng, khi ấy đã gần canh hai rồi.”
Viên Diễm nói xong, Phương Thanh Diệp tiếp lời:
“Hôm qua sau khi phát hiện chuyện, ta cũng tra hỏi khắp nơi. Người gác đêm nói đến canh ba vẫn thấy phòng hắn có ánh đèn. Sau đó mưa sấm nổi lên, trước khi trời sáng, có phu bếp đi qua còn thấy đèn trong phòng hắn vẫn sáng. Không biết là hắn thức suốt đêm đọc sách, hay là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-le-truong-an/4897021/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.