Editor: Do_oi96
._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.
Hắn cười, “Sợ cái gì”
Khi nói, lại là đem người vây kín mít, ôm lên. “Ôm ta”
Tô Yên nghe lời ngoan ngoãn ôm cổ hắn.
Tô Yên bị bọc kín mít, toàn bộ đầu đều nằm trong áo choàng.
Chờ đến khi trước mắt lại lần nữa sáng lên, hai người đã ra khỏi tẩm điện.
Thành thạo đã bị cởi sạch sẽ, theo sau là một cái khăn trải giường bọc lại. Tiếp tục túm lấy chăn gấm sạch sẽ bên cạnh bọc thêm một tầng.
Sau khi đã làm tốt, lại bị ném lên trên giường.
Cửa phòng, cửa sổ, tất cả đều gắt gao đóng chặt.
Màn giường buông xuống.
Tô Yên chớp chớp mắt, chỉ lộ cái đầu nằm trên giường.
Tiếng mưa dường như trở nên rất nhỏ, bực bội trong lòng cũng theo đó yếu đi không ít.
Hiên Viên Vĩnh Hạo liền ôm cả người lẫn chăn vào trong ngực.
Hắn cũng không nói thêm gì.
Cứ như vậy an tĩnh ôm.
Tô Yên vốn dĩ nghi hoặc hắn muốn làm cái gì, nhưng thấy hắn chậm chạp không nói chuyện.
Vốn dĩ đã rất mệt, suy yếu, một lát liền ngủ say.
Thành thành thật thật ghé vào trong lòng hắn, đầu dán lên ngực hắn.
Môi khẽ nhếch, lâm vào ngủ say.
Tầm mắt Hiên Viên Vĩnh Hạo vẫn luôn cũng không rời người trong ngực.
Đến khi xác nhận người đã ngủ say.
Lúc này mới chậm rãi buông tay, đứng dậy, rời đi.
Bước đến cửa phòng, đạm mạc lên tiếng: “Nam Đường”
“Điện hạ” cất giọng cung kính.
“Đi điều tra, trước khi Tô Yên tiến cung đã xảy ra chuyện gì.”
“Tuân lệnh”, Nam Đường nhanh chóng rời đi.
Bên ngoài vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-hoa-nam-chu-luon-muon-tinh-ke-ta/1003695/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.