Khắc Kiệu cảm thấy không thoải mái, vô cùng không thoải mái. Nhưng hắn lại chẳng biết nguyên do từ đâu. Vốn là người không giỏi bộc lộ cảm xúc, vị thiếu hiệp chỉ có thể giải tỏa tâm tư qua những đường kiếm. Cả một rừng cây cứ như vậy bị vài đường kiếm của người thanh niên chẻ ngang. Thu lại kiếm, Khắc Kiệu thở dốc dần bình ổn cảm xúc. Thầm nhẩm lại lời của sư phụ, vẻ mặt người thanh niên dần bình lặng như như hồ nước.
Hắn vốn muốn trở lại phòng của mình nhưng đii ngang qua cửa phòng của Ngọc cô nương, vị thiếu hiệp lại do dự đứng đó một lát cuối cùng, vẫn nghe theo trái tim mà quyết định gõ cửa phòng. Hắn lo lắng Ngọc cô nương xảy ra chuyện, vẫn nên kiểm tra thì hơn.
“Ngọc cô nương? Nàng ngủ chưa?”
Không một tiếng động đáp lại. Nếu là mọi khi, Khắc Kiệu sẽ cho rằng y đã ngủ nhưng không biết vì sao hôm nay hắn lại muốn nhìn thấy Ngọc cô nương, muốn xác định an toàn của nàng. Cửa phòng bị người nhẹ nhàng mở ra, trước ánh đèn, bóng dáng cao lớn của người thanh niên hiện rõ trên vách tường.
Trước đây, nơi này là phòng nghỉ của Khắc Kiệu. Hắn ít khi nghỉ lại, hơn nữa chẳng có chút thú vui nào ngoài luyện kiếm nên đồ đạc trong phòng ít đến đáng thương. Sau này Thẩm Ngọc Hà ở đây, bình sứ, chén ngọc bị y đập không ít, vị thiếu hiệp lại sợ y bị thương, đành cho người chuyển đồ đạc ra ngoài. Tất nhiên về sau Khắc Kiệu vẫn bổ sung thêm vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/3450056/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.