"Chẳng lẽ... Thẩm Hà không biết gì sao?"
"Không thể nào... Ngay cả Thẩm Minh Thành cũng..."
"Ngươi câm miệng!" An Sách ở một bên liền khẽ quát một tiếng nhưng chung quy những lời nói này vẫn lọt vào tai của Thẩm Ngọc Hà.
Sắc mặt thiếu niên hết trắng lại xanh. Đúng vậy, phụ thân hắn hoàn toàn không nói cho hắn biết về chuyện này. Chẳng trách mấy ngày nay phụ thân đều bận rộn cũng không cho hắn ra ngoài, cũng lý giải vì sao Bích Lạc thành vốn phồn hoa nay lại càng đông đúc tấp nập như vậy. Vậy mà... vậy mà từ đầu đến cuối, y chẳng hề biết gì.
"Vậy Lâu Vũ... Lâu Vũ hắn có xuất hiện ở thuyền hoa không?"
Dẫu biết sự xuất hiện của vị thiên tài ấy là điều đương nhiên nhưng Thẩm Ngọc Hà vẫn hi vọng... hi vọng Lâu Vũ cũng bị nhốt ở nhà giống như mình. Đám con cháu thế gia bị bỏ lại đưa mắt nhìn nhau cuối cùng cũng nói ra sự thật:
"Hắn cũng ở đấy... Nghe nói ở yến tiệc hoàng cung, Lâu Vũ nói mấy câu với Cơ vương khiến hắn rất thưởng thức còn đưa ra yêu cầu Quế Nguyệt yến cũng mời hắn đến. Nghe nói cũng có rất nhiều con cháu bá quan đến dự. Ta phận con tiểu thiếp không nói nhưng mà..."
"Ai mượn ngươi nhiều chuyện!" Một người thấy sắc mặt thiếu niên càng đen liền khẽ đẩy người nọ, ra hiệu cho hắn mau ngậm miệng.
"Nếu như yến tiệc lớn như vậy không lẽ nào vương gia không nói cho thúc... Thẩm công tử. Hơn nữa, thân là người đứng đầu một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/3315978/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.