Người lớn bàn chuyện chính sự, hiển nhiên Thẩm Minh Thành cùng Thẩm Hạ Thần bị đuổi ra ngoài. Thẩm Hạ Thần từ nhỏ không thích nói chuyện nhưng bị người con nuôi của Thẩm Minh Quyết lôi kéo một hồi cũng mở miệng đáp lại vài câu.
Quả thực, Thẩm Minh Thành không phải chỉ được mỗi cái mã, binh thư hay sách thánh hiền hắn đều đọc qua. Nhưng kiến thức cũng chỉ dừng lại trên trang sách, về luyện võ, bắn cung các thứ hắn hoàn toàn mù tịt.
"Thứ lỗi Minh Thành vô dụng, từ nhỏ ta không có thiên phú về võ thuật. Phụ thân nhận thấy ta vô dụng liền chuyển sang dạy dỗ quản lý sổ sách." Hỏi đáp một hồi, người thanh niên liền lộ ra vẻ hổ thẹn mà cúi đầu, thừa nhận bản thân võ ngu.
Thẩm gia tộc xuất thân từ nhà võ, Thẩm Hạ Thần từ khi sinh ra liền vẫn luôn đóng cọc ở Tô Lạc, làm sao chịu nổi nhóm người kinh thành chỉ biết dùng miệng văn để đối đáp. Nhưng hắn cũng hiểu kinh thành giống như miệng cọp, Thẩm Minh Quyết thân là vương gia dị huyết, bị người người theo dõi làm sao dám dạy nhi tử nhà mình luyện võ. Sợ rằng làm thế một đồn ba, ba đồn mười, đến tai hoàng thượng lại là ý khác.
Nhưng có lẽ vì hắn và Thẩm Minh Thành vốn không hợp nhau, hoặc là do Thẩm Hạ Thần vốn không ưa tư thái lúc nào cũng khúm núm hạ mình của người này, đáp lại vài câu, hắn liền lấy lý do đi lấy đồ mà rời đi.
Thẩm Hạ Thần cũng không thật sự đi lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/3315976/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.