Tuấn nắm lấy tay tôi kéo tôi về chỗ ghế đá, cả hai cùng ngồi xuống, anh ghim ống hút vào ly trà sữa rồi dịu dàng nhìn tôi.
"Cô uống đi"
Thế rồi tôi uống, đúng như lời anh nói, ngon lắm.
"Lúc nãy thấy cô Trinh suy tư lắm, có việc gì à?"
Nghe anh hỏi, lo lắng trong tôi chợt quay trở lại, tôi không biết đáp thế nào, chỉ im lặng rồi uống nước.
"Chuyện chồng cô à?"
Tuấn lại hỏi.
Tôi bất ngờ nhìn sang anh, sao anh biết?
Tuấn cũng biết ý tôi anh dựa vào ghế đá anh khẽ nói, nghe như đang than thở.
"Linh cảm mách bảo tôi rằng Phong là người không tốt sẽ làm khổ cô"
Anh nói dối đấy, từ lúc thấy Trinh buồn vào một năm trước anh đã điều tra rất kỹ Phong, cái gì của Phong anh cũng biết.
Tôi hơi buồn lòng, linh cảm của Tuấn có lẽ đúng, mà tôi cũng không muốn nói gì thêm. Chỉ ậm ờ rồi cúi đầu.
Rồi sau cỡ 5 phút đột nhiên Tuấn ngồi thẳng người dậy nhìn về phía gần cổng trường.
"Cô Ly đến rồi kìa!"
Tôi cũng nhìn theo.
Từ trong chiếc ô tô Ford Ranger màu trắng, Ly bước ra, cửa kính ô tô hạ xuống, Ly cúi đầu hôn người ngồi trong xe.
Sau đó thì bước vào trường.
"Trông cô Ly và bạn trai hạnh phúc thế nhỉ?"
Tuấn có vẻ ngưỡng mộ còn tôi thì không. Lại trùng hợp sao? Chiếc xe đó cũng cùng hãng và màu với xe của Phong.
Tim tôi đập nhanh hơn, rồi tôi thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797556/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.