Về đến nhà, Bảo Anh ngay lập tức chui lên phòng, mặc kệ mấy lời hỏi han của nhỏ Nhi và ba mẹ mình.
Nhỏ bạn thân thấy cô cứ là lạ, nên đành ngậm ngùi bỏ về, định bụng ngày hôm sau sẽ quay lại hỏi. Còn ba mẹ cô cũng bó tay đầu hàng trước sự cứng đầu của con gái, nên đành bất lực, rỉ tai nhau ai về việc nấy.
Vốn dĩ Bảo Anh không muốn để trong lòng, nhưng đầu cô lại cứ điên cuồng nghĩ đến những hành động của Gin. Ánh mắt anh lúc đó như muốn ăn tươi nuốt sống cô, anh bóp tay cô mạnh đến mức, cô cứ tưởng anh sẽ xé xác cô ngay tại sân bay vậy! Con người này ở đâu chui ra vậy chứ? Khi thì điên, khi thì biến thái, khi thì đáng sợ không chịu nổi!
Đáng lẽ ra cô chỉ ở Việt Nam hai tuần rồi về Nhật để tiện việc sắp xếp việc đi học. Cuối tháng tám là bắt đầu học kỳ hai rồi... Nhưng cứ nghĩ phải đụng độ cái tên đáng ghét đó thì cô lại quyết định ở thêm một tuần nữa, đến khi nào sát ngày khai giảng thì về cũng đâu có muộn!
Nghĩ thế, Bảo Anh bèn bàn với ba mẹ.
Vì đang là hè nên họ cũng thoải mái nên đồng ý ngay tức khắc. Bảo Anh mừng quýnh, vội vã trở về phòng giở sổ tay ra ghi chép mấy kế hoạch để làm. Đi đâu, làm gì... tất cả đều được cô nàng lên lịch sẵn. Nghỉ hè là dịp nghỉ lâu nhất, vì sau này dù ở bên đó có nghỉ đông thì cô cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gui-cho-anh-you-are-my-destiny/2503309/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.