Hai người quay lại phòng sau khi dùng xong bữa sáng, Tạ Điệt ôm một cái gối mềm mại, tìm một tư thế vô cùng thoải mái rồi lười biếng làm tổ trên chiếc ghế tựa ban công, nhìn khung cảnh tuyết rơi lấp lánh dưới ánh mặt trời rực rỡ ngoài ô cửa kính.
Cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn của phòng khách hướng ra hồ Great Slave và rừng thông đen rộng lớn ở phía xa, tuy tầng lầu không cao nhưng vẫn có thể thoáng thấy vẻ tráng lệ của nó.
Đến giữa trưa, lúc ánh nắng tươi sáng là thời điểm thích hợp để hẹn hò.
Tạ Điệt quay đầu lại, ánh mắt sâu kín nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha dùng máy tính của cô để mở video hội nghị quốc tế.
Cô nhìn anh chằm chằm hồi lâu, ai ngờ người đàn ông chỉ chuyên tâm làm việc lại không hề phát giác gì, Tạ Điệt âm thầm liếc mắt, đành phải chán nản lấy điện thoại ra, lướt qua một vài ứng dụng quen thuộc.
Nhưng cô lại tình cờ lướt thấy Weibo của Lâm Cảnh Thước mà anh ta vừa đăng một phút trước, gương mặt tươi cười rạng rỡ đằng sau chiếc kính bảo hộ và tấm ván trượt tuyết mát lạnh dưới chân.
Tạ Điệt nhìn chằm chằm bầu trời xanh và làn tuyết trắng trong bức ảnh cùng con đường tuyết quanh co trong khu rừng, ngón tay cô nắm lấy mấy dây tua rua dưới gối, may là chất liệu tua đủ chắc để không bị cô làm trụi hết.
Cô thực sự thấy khó chịu.
Đáng lẽ cô nên đi trượt tuyết với họ — cực quang, rượu mạnh và trượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gon-gio-dem/1811888/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.