Sao lại đứng ngoài này?
- Đừng hút thuốc!
Kỳ Dương bước đến, vừa nãy anh theo cha làm quen với các đối tác. Mặc dù bây giờ chỉ mới là học sinh cấp ba nhưng sau này anh phải tiếp quản một vương quốc đồ sộ của nhà họ Trần, có những thứ buộc phải học dần.
Nhoảng đi nhoảng lại không thấy cô đâu, tìm mãi cứ nghĩ cô về trước rồi có chút hụt hẫng, hóa ra cô ở chỗ này hút thuốc.
Tay anh nhanh chóng cướp lấy điếu thuốc đã được hút một nửa ném xuống đất di di mũi giày dập lửa.
- Trong đấy ngột ngạt quá nên tao ra đây hóng gió!
Kỳ Dương im lặng, đến cái ghế đá mà cô đang ngồi ngồi xuống, cùng cô ngắm trăng. Nhưng tâm trí đâu có đặt ở cảnh vật hữu tình mà hướng sang cô gái bên cạnh.
Ánh mắt cô có chút đăm chiêu, buồn buồn. Sao trông cô độc, le loi vậy?
Cô khẽ cười, hai mắt long lanh thích thú kể anh nghe một câu chuyện
- Trước đây nhà tao có một cây to, tán rộng tỏa bóng mát, hè đến tao cùng cậu bạn đều ngồi dưới gốc cây đón trăng lên. Trăng tỏa sáng trong màn đêm tối tăm, lạnh lùng kì bí mà trông cô độc, rợn ngợp lắm.
- Tên bên cạnh chẳng biết thưởng thức mỹ cảnh gì cả, hắn bên cạnh chốc chốc lại kể chuyện kinh dị khiến tao sợ bủn rủn chân tay luôn!
- Tao á, tao cứ đinh ninh là ở trên cung trăng kia có chú cuội đang ngồi ở gốc cây đa dõi trông phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947060/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.