Sau bữa tiệc đó, tất cả đều dần trở về quỹ đạo ban đầu.
Tuyết Lệ ngày ngày đi học đều đặn, thỉnh thoảng vẫn trốn tiết.
- Yoo! Nhà ngươi bỏ rơi bổn cung đi chơi với trai thế là không được đâu nhá! Thế nào, thú vị không?
Tuyết Lệ giật cái tay đang khoác sau cổ cô ra, hai ngón tay dài nhấn lên trán Ngô Ngọc Hân khiến Hân nhếch đầu ra sau.
- Mày xem phim cổ trang ít thôi, xem lắm ảo tưởng! Mày nhé, thấy tao bị lôi đi cũng không ra cứu, tồiii!
- Này nha, đừng đánh trống lảnh! Mê trai bỏ bạn! Khai mau, tiến triển như nào rồi?
Ngọc Hân cười nhếch cái mày, trêu đùa bạn tốt của mình, hehe gì chứ tình yêu của chị em không quan tâm không được!
- Mịa mày nói mau đi chứ! Giấu giếm
mãi! Thằng đấy có đẹp trai không? Tính tình như nào? Trông có ga lăng, nhiệt tình không hay f*ck boy đểu cáng? Ba mẹ mày phản ứng ra sao?
Trong lòng cô nàng tomboy luôn xưng danh bổn cung giờ đây nóng vội như lửa đốt. Mặc dù gia thế cô cũng chẳng kém cẩm gì thế nhưng cha mẹ cô không hề có quan niệm về liên hôn.
Đối với họ chỉ cần con cái họ hạnh phúc là đủ rồi.
Tuy nhiên cha mẹ Tuyết Lệ nào có giống. Họ đặt nặng sự nghiệp, tiền tài hơn cả hạnh phúc của con cái. Đối với họ, sinh ra đã ăn đã mặc từ nhà Lâm gia thì lớn lên phải có nghĩa vụ báo đáp Lâm gia.
Một trong nghĩa vụ đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947059/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.