Phố thị đèn màu dần chìm trong bóng tối, dòng người tấp nập vội vã trong giờ cao điểm. Tiếng xe máy, ô tô cứ vang lên liên tục khiến người ta đinh tai nhức óc.
Cảnh vật náo nhiệt thế tuy nhiên Tuyết Lệ lại thấy đơn độc.
Trăng phản chiếu vào hồ nước, những cơn sóng lăn tăn khiến trăng dị dạng, méo mó nghiêng ngả trên mặt hồ.
Bước cứ bước, đi trong vô phương, đi trong vô định.
Cô chẳng biết đi đâu về đâu
Gọi mấy cuộc cho Ngọc Hân nhưng cô ấy không bắt máy!
Chân dẵm vào mảnh vỡ trở nên đau, có vẻ mảnh vỡ đã ghim vào thịt, mỗi bước đi trở nên cực hình.
Tuyết Lệ mặc kệ bụi bẩn, trực tiếp ngồi hẳn xuống, khoanh hai chân lại, dùng tay không nhổ ra nhưng nó đã đâm sâu vào chân, mà tay cô đeo nail, gắp mãi không được còn khiến nó cứa vào da thịt bên trong. Chật vật mãi, mồ hôi lạnh tứa ra trên vùng thái dương, đau đớn thế mà cô vẫn không rút được cái nào ra.
Mẹ kiếp!!!
Đường đường là chị đại bang Nguyệt Minh mà về nhà bị bố đánh trông có mất hết mặt mũi đi không?!!
Loay hoay, cô gỡ được mấy mảng vỡ, bàn chân lại một lần nữa rớm máu, bám lên những bụi bẩn ở chân, trông thê thảm khiến người ta không nỡ nhìn.
- Lệ!!
Tuyết Lệ giật mình, xoay đầu lại đã thấy anh ở đó. Anh thật ngầu khi cưỡi con mô tô kawasaki nijnia h2, tay cầm mũ bảo hộ, vặn chìa khóa nhanh chóng chạy về phía cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947055/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.