Kỳ Dương cõng Tuyết Lệ ra khỏi bệnh viện, cả hai chưa vội về nhà nên một thân nam cõng một thân nữ đi dạo.Bóng hai người đổ xuống đất kéo dài nghiêng nghiêng.
Tuyết Lệ ôm chặt lấy cổ anh, đầu gục vào sau gáy anh, tham lam hít lấy hương bạc hà.
Hai người chẳng nói chẳng rằng, im lặng đến công viên. Công viên sáng đèn, cỏ hoa um tùm, ở đây rất nhiều người đến chơi, già trẻ, trai gái đều có, tươi vui nhộn nhịp thỉnh thoảng còn có nhạc nước khiến đám trẻ con reo hò thích thú.
Trong góc tường có một vườn hoa hồng rất đẹp, những bông hoa đua nhau khoe sắc, đung đưa tỏa hương trong gió.
Cô vươn tay ngắt lấy một bông hoa, quay mặt áp má vào vai anh làm miệng nhỏ hơi chu lên, khônh biết nếu Kỳ Dương thấy được có phải sẽ phì cười vì độ dễ thương của nàng không.
Ngắm nghía bông hoa, nhìn đến thất thần. Hoa hồng đỏ thắm, từng cánh hoa mềm mại mềm mại dần tỏa ra che lấp nhụy vàng. Thân mang đầy gai, lá xanh thẫn, tràn đầy hương thơm. Vừa kiêu kì, vừa mỏng manh.
Tuyết Lệ nhắm mắt lại, đưa bông đến gần mũi ngửi hương thơm cuta nó. Kì thực, cô không thích hương hoa cho lắm, ngay cả nước hoa cô cũng không thích dùng. Nó quá nồng nàn tạo cảm giác bí bách. Cô thích hương thơm nhè nhẹ, thoang thoảng, có hương ngọt như kẹo ý.
Cô thích vẻ đẹp của hoa, rực rỡ, kiêu ngạo, đầy bí ẩn, đầy quyến rũ.
Hoa nở chóng tàn
Tình dần nhạt phai.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947052/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.