Tớ thích cậu, làm bạn gái tớ được không?
Tớ thích cậu, hãy chỉ là của riêng tớ được không?
Tớ thích cậu, vết thương của cậu là nỗi lòng của tớ.
.... Tớ....
Cậu hết thích tớ rồi phải không? Tớ hiểu mà, họa dại đơn sắc đẹp lắm lúc rạng sớm chiều tàn liền thất sắc. Hoa dại có sắc vô hương, nhỏ bé nhu nhược, tớ hiểu mà, tớ chẳng thấy buồn đâu. Hãy để tớ là người nói câu này. Chúng ta chia tay nhé!
Ừ, chia tay rồi! Hoa dại thấp bé vô hương sao sánh với đóa hồng kiêu sa rực rỡ chứ. Tôi không phải người thất bại mà là kẻ không thể dành giật được chiến thắng.
- Linh, sao lại nằm trên sàn thế này? Dậy mau đi mua sắm với mẹ nào.
- Mẹ à, làm ơn cho con nghỉ ngơi đi, tủ quần áo của mẹ chưa chật sao? Mẹ không định cắt tiếp vài tháng tiền tiêu vặt của con nữa chứ?
- Cái gì đây?
Tôi choàng mở mắt bật dậy, nhảy phốc lên giường giật lấy tờ giấy trên tay mẹ giấu nhẹm sau áo. Mẹ liếc tôi cau mày hệt như chị gái liếc nhìn cô em nghịch ngợm vậy.
- Linh, sao con không nói với mẹ Minh Tùng sẽ qua đây?
- Mẹ, đây là chuyện riêng tư của con.
- Cái gì mà riêng tư của con? Thằng Tùng không có họ hàng gì bên này hẳn là sang tìm con, quan hệ lúc trước của hai đứa rất tốt cơ mà.
- Mẹ, con định gây bất ngờ cho mẹ.
Mẹ nhìn tôi, rốt cuộc cũng phải chịu thua trước vẻ kiên quyết của tôi, liền thở dài xua tay.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giu-tron-mot-tinh-yeu/81395/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.