Phân cảnh chuyển đến lúc Tô Diễn nằm tại khoa của An Kỳ. Vài lần anh định xin ra viện nhưng không thành, khiến tâm lý anh thấy khó chịu. Thật tâm anh cũng muốn cảm ơn cô đã cứu mình, nhưng cái bản tính cố chấp không muốn nói, lúc nào cũng trưng cái bản mặt khó chịu trước mặt cô và tất cả mọi người.
Ngày anh ra viện, anh đã kêu người đưa đến trước mặt cô một sấp tiền, nhưng cô đã từ chối. Cô nói rằng cô chỉ làm việc theo đúng lương tâm của mình thôi, nói anh có nhiều tiền có thể làm công ích xã hội.
Một buổi tối An Kỳ vừa đi vừa khóc trong mưa. Cái ngày mà cô đã dành suất đi du học cho Thanh Tùng, thực chất bản thân cô cũng tiếc nhưng vì người mình thích cô vẫn buông tay. Cô muốn khóc thật to để cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Một chiếc xe hơi chạy chậm đằng sau, ánh mắt người đàn ông trong xe luôn dõi theo cô, dõi theo người con gái kiên cường mà vẫn rơi nước mắt vì ai đó. Chắc người ta rất quan trọng với cô.
Cảnh An Kỳ chạy bạt mạng để cứu người cấp cứu, chiếc xe đẩy đập mạnh vào chân cô mà không hề hay biết. Đến khi vì qua sức mà ngất lịm đi ngã vào vòng tay của một người đàn ông. Thực ra lúc đó Tô Diễn không định dang tay, nhưng thấy là cô sao cứ muốn ôm chặt trong lòng. Cảm giác non mềm lần đầu được cảm nhận như có chút gì đó kích thích ở lòng bàn tay khiến anh muốn nhiều hơn nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giu-chat-tay-anh/3505001/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.