Buổi sáng đến gần, và cả Thiên Thanh lẫn Ngôn Hy đều cảm nhận được sự chuyển mình của thời gian. Họ biết rằng cuộc sống phải tiếp tục, nhưng cảm giác như mình đang bị kẹt giữa một vòng lặp đau khổ, không thể thoát ra được. Cảm giác sắp phải mất một thứ gì đó quý giá, một phần của cuộc sống của mình, và dù có cố gắng thế nào cũng không thể lấy lại được.
Hai con người đang đứng trước một ngã ba đường, nơi mà mọi lựa chọn đều dẫn đến đau khổ. Họ phải đối mặt với sự thật rằng tình cảm của mình đã không thể vượt qua những ràng buộc và sự sắp đặt của cuộc sống. Và trong sự chấp nhận đó, họ phải tìm cách tiếp tục sống với những ký ức và cảm xúc không thể quên.
Cuối cùng mặt trời cũng đã lên, chiếc xe đen bóng quen thuộc của chú Hiện tài xế đã đợi ngay trước sân, Thiên Thanh chua chát hít hà một hơi, cũng không biết Hạ Ngôn Hy đang làm gì.
Thiên Thanh không mang theo thứ gì cả vì sẽ có người thay cô dọn dẹp sạch hết những thứ ở đây, nhìn lại con cừu đen nhỏ trên tay mình cô không chút nghĩ ngợi mang nó bỏ vào thùng giấy rồi đem đến nơi sâu nhất trong tủ quần áo mà nhét vào.
Đừng vọng tưởng nữa, không có hy vọng
Cô luôn phải tự nhắn nhủ với bản thân như thế, không có Hạ Ngôn Hy cô cũng không chết, chỉ là bản thân đã quen cùng anh tồn tại mà thôi. Suy cho cùng anh đã giải quyết mọi chuyện rất tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giot-mau-dau-tim/3614471/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.