- Alo?
- Thủy ơi, em biết mua tấm lót sữa ở đâu không?
- Sao chị không vắt ra, để con bé uống?
- Nó không uống kiểu đấy, không thích đồ đông lạnh.
- Ờ, chị ra hàng đồ sơ sinh chỗ phố bán vải ý. Nhiều sữa thế à?
- Ừ.
- Thế con bé uống gì lúc chị đi làm
- Nó chẳng chịu uống gì cả, sữa mẹ hâm lại cũng không, sữa bột cũng không, nó nhịn, đợi chị về, nên hết giờ là phi về, chẳng dám đi đâu.
- Thế khó nhỉ, chị đổi sữa bột xem?
- Chị đổi mấy loại rồi, từ Mỹ sang Hàn quay lại Việt Nam, chả uống loại nào cả, điên thế.
- Thế thì khó đi xả stress rồi, chị phải tập cho nó đi.
- Chịu, bà pha nó không uống lại đi nấu bột, chả bảo được, bất lực với cả họ nhà nó.
- Hahaha..
Từ ngày có con nhỏ, tốc độ đi xe máy của Trúc đã tăng lên từ 20-30km/h lên 40-60km/h. Thật ngưỡng mộ bản thân. Có lần đi tắt qua đường, ngược chiều mất 2-3 mét đường, bị hai chú cảnh sát đuổi theo cả đoạn cũng không biết:
- Sao tôi gọi mãi mà chị không dừng lại?
- Ủa, anh biết tên em à? Sao em không nghe thấy nhỉ?
- Không, tôi ra hiệu cho chị dừng lại lúc chị vừa sang đường ý, chị cũng không dừng.
- Thế à, em không để ý.
- Chị làm gì mà đi như ma đuổi thế?
- Anh nhìn thấy cả ma cơ à?
- Thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3477716/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.