Bộ môn có một chị kỹ thuật viên hơn Trúc một tuổi, chị Nhàn hiền lắm. Chị gầy gầy, cao cao, tầm mét sáu, chị tăng cân chút thì hẳn xinh nhất trường. Chị có đôi mắt to và đẹp, trong veo như nước mùa thu. Trước chị cũng là học sinh của trường, tốt nghiệp rồi xin vào làm luôn. Vì thế nên chị vẫn gọi các cô chú, anh chị đồng nghiệp là thầy cô hết. Chị bảo chị là học sinh của trường, gọi thế mới đúng.
Một lần chị Nhàn rủ về ăn trưa cùng, Trúc cũng tò mò xem ông xã chị thế nào nên nhận lời ngay. Lúc đến nhà chị, Trúc thích quá:
- Nhà chị như nhà của Hàn Mặc Tử ý, có ngõ, có sân, có ao có cả vườn, đẹp thế.
Nhà ngói ba gian ở ngoại ô thành phố. Nhìn bình yên đến lạ.
- Chị làm gì có tiền mà mua được nhà thế này, chị thuê đấy, sắp có em bé nên thuê chỗ này rộng để còn giặt giũ phơi phong, nhưng hơi xa trường chút.
Trúc về trường thì chị vừa lập gia đình xong, anh Hữu là bạn thanh mai trúc mã của chị. Anh cũng người thanh tú như chị, đẹp trai, hóm hỉnh, nhìn rất đẹp đôi. Nhìn cả hai đều giản dị, cứ có nét giống nhau, chắc tướng phu thê. Trúc thấy ngưỡng mộ lắm. Có thể đến được với nhau đâu có đơn giản, phải chung thủy son sắt lắm ý chứ, không như thằng bạn kia, nó quên mình luôn rồi. Mà nghe bà Hiền nói, anh chị còn bị gia đình phản đối, mẹ chị nhất định không đồng ý cho đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065574/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.