Anh nhéo nhéo vành tai Thịnh Vọng Thư, không yên tâm dặn cô một câu: “Nói chuyện từ từ, đừng cãi nhau với dì.”
Những lời này khá giống với những gì trước đây cô nói với anh.
Thịnh Vọng Thư cười nói: "Biết rồi, yên tâm đi."
Thịnh Vọng Thư đi theo ni cô nhỏ dẫn đường đi tới phòng khách, Chung Tịnh đang ngồi ở đó chờ cô.
Bà đang vân vê một chuỗi hạt Phật giáo trong tay, nhắm mắt nhẹ nhàng niệm kinh, bên cạnh là làn khói trắng tỏa ra từ ấm trà.
Phong thái của bà trông thật bình tĩnh mà tách biệt, bà khác xa người phụ nữ xinh đẹp thời thượng trong ký ức của Thịnh Vọng Thư.
Ánh nắng mỏng manh xuyên qua cửa sổ bị chia thành những khối màu không đều, có một tia sáng chiếu trên mặt bà, nhìn thấy dáng vẻ bà đắm chìm trong ánh sáng, Thịnh Vọng Thư đột nhiên ngẩn ra một hồi, nhất thời đứng ở cửa quên cất bước.
Chung Tịnh mở to mắt nhìn về phía cô, mỉm cười.
Thịnh Vọng Thư lấy lại tinh thần, đi tới, mở miệng, nhưng lại không phát ra âm thanh nào.
Trước khi Chung Tịnh xuất gia, cô gọi Chung Tịnh là mẹ, sau khi Chung Tịnh xuất gia, cô gọi Chung Tịnh là sư cô Tịnh, bây giờ, cô đột nhiên không biết xưng hô như thế nào.
Cô muốn chất vấn vị sư cô Tịnh vô cùng thoát tục này về chuyện không vẻ vang gì trong quá khứ.
Thịnh Vọng Thư nhất thời không biết nên nói như thế nào.
Ngược lại Chung Tịnh dường như đã đoán trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329437/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.