Dưới ánh đèn sợi đốt sáng trưng, cô cứ như vậy ôm chặt lấy phích nước, ánh mắt lẳng lặng nhìn anh, môi khẽ run.
Cổ họng của Ngôn Lạc dường như bị nghẹn, nói cách khác là không thể nói ra lời.
Thanh kiếm của Damocles* treo trên đỉnh đầu không báo trước mà rơi xuống, tình huống mà anh không muốn thấy nhất đã xảy ra.
(*) Thanh gươm của Damocles: là một thuật ngữ thường được người phương Tây sử dụng để chỉ một hiểm nguy hoặc một phán quyết đang cận kề, có nguồn gốc từ một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa.
Sự yên lặng làm không khí đông cứng thành băng, khiến cho từng hơi thở của người ta cũng toát ra sự lạnh lẽo. Ngôn Lạc đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt Thịnh Vọng Thư, giang tay ôm lấy cô.
"Không quan trọng nữa, tất cả đã qua rồi."
Sao nó có thể không quan trọng? Sao nó có thể không quan trọng?
Hóa ra mẹ cô mới chính là người thứ ba giữa xen giữa ba mẹ Ngôn Lạc, hóa ra những năm qua, Ngôn Diệc Hoằng luôn cho rằng cô chính là con riêng của ông ấy, hóa ra chính vì lý do này mà Ngôn Lạc đã luôn kìm nén tình cảm đối với cô…
Thịnh Vọng Thư cảm thấy đầu óc loạn lên hết, giống như một sợi tơ rối, càng kéo càng rối, như thế nào cũng không gỡ ra được.
Mẹ của Ngôn Lạc bởi vì biết chuyện này mới buồn bực không vui, cuối cùng sinh bệnh qua đời sao?
Ba cô... ông biết hết những chuyện này sao?
Bỏi vì Ngôn Diệc Hoằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329436/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.