“Thôi bỏ đi.” Trước lúc sa vào, Thịnh Vọng Thư ép bản thân cô tỉnh táo lại: “Thi thoảng ăn một lần thì được, ăn nhiều sẽ ngấy.”
Đôi môi mỏng của Ngôn Lạc khẽ mím lại, một tiếng cười nhạt phát ra từ khoang mũi: “Cũng đúng.”
Anh bỗng nghiêm mặt, nói đến chuyện chính: “Suối nước nóng trong làng du lịch của Tống Nguyên khai trương rồi, ngày mai chúng ta cùng qua chơi nhé?”
Tâm trạng Thịnh Vọng Thư đang vui, cô cố ý nói: “Sao không thấy anh ấy gửi thư mời?”
“Người khác đều chỉ gửi thư mời, chỉ có em là ra lệnh cho anh tự mình tới mời, thế này còn chưa đủ à?”
Có lẽ bởi đôi mắt trời sinh đã có tình ý của anh, khiến cho anh cười khẽ một cái đã giống dáng vẻ phong lưu rất lưu manh, không giống thật, trùng hợp lại là khí chất mà phụ nữ khó có thể từ chối nhất.
Thịnh Vọng Thư nghẹn cười rồi quay đầu sang một bên: “Ngày mai mấy giờ?”
“Buổi chiều.” Ngôn Lạc nói: “Anh đến đón em.”
Buổi sáng thứ bảy, Thịnh Vọng Thư đến thẩm mỹ viện làm chăm sóc da lần trước bị nán lại, sau khi nghỉ trưa, cô trang điểm xong, thay chiếc áo vest lộ eo và váy ngắn buổi sáng mặc, bên ngoài cô khoác một chiếc áo khoác đen thiết kế rất có phong cách.
Ngôn Lạc gửi tin nhắn WeChat cho cô, nói khoảng nửa giờ sau đến.
Thịnh Vọng Thư thong thả ung dung khuấy tách cà phê, nhưng trước khi ra ngoài mười phút, cô đã buông tách cà phê chui vào phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329360/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.