Khương Duật Bạch vô thức nghiêng mặt đi: “Đừng.”
Tuy ở ký túc xá cậu đã từng thấy Lục Cẩm Duyên bán khỏa thân không ít lần, nhưng đó là trong tình huống bạn cùng phòng khác đều có mặt.
Phòng vẽ tranh bây giờ chỉ có hai người họ, đột nhiên vén áo lên khoe cơ bụng thì lạ quá đấy.
“Sao lại đừng?” Tay Lục Cẩm Duyên vẫn đang cầm vạt áo thun, dáng vẻ như thật sự muốn kéo áo lên, “Tôi không thể làm người mẫu ký họa cho cậu được ư?”
Khương Duật Bạch ngập ngừng: “Cũng không phải là… không thể.”
Cơ mà, người này có còn nhớ rằng lần nào hắn tắm rửa xong cũng đều mặc đồ kín kẽ mới đi ra không vậy?
Sao tự nhiên lại muốn làm người mẫu cho cậu, lại còn là người mẫu khỏa thân nữa chứ…
“Hồi giờ tôi chưa từng làm người mẫu cho họa sĩ bao giờ, cảm thấy rất thú vị.” Lục Cẩm Duyên tựa như rất hứng thú, dùng giọng điệu trưng cầu hỏi lần nữa, “Tiểu Bạch à, cậu muốn vẽ tôi không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch rơi lên bức tranh bên cạnh, sau khi cân nhắc một phen mới thành thật trả lời: “Muốn, nhưng không phải hôm nay.”
Từ lần đầu tiên gặp mặt, cậu đã thấy dáng người Lục Cẩm Duyên rất đẹp rồi, cơ thể vô cùng phù hợp để làm người mẫu.
Hôm nay đối phương chủ động nói ra, cậu không có lý do gì để từ chối cả.
“Thế bao giờ cậu muốn vẽ cứ nói cho tôi biết, bất cứ lúc nào cũng được.” Lục Cẩm Duyên cúi người chào như một quý ông, “Có thể làm người mẫu cho thầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-thao-cung-phong-khong-dung-lam/515131/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.