Sáng hôm sau, nắng ban mai ươm vàng len lỏi qua tấm rèm hắt vào bên trong căn phòng hỗn loạn.
“Cái quần xám của tôi đâu?” Thẩm Chiêu đầu tóc như ổ gà tìm quần khắp nơi, “Ai thấy quần tôi đâu không?”
“Ai mà biết cậu nhét chỗ nào? Tôi thấy cậu cứ mặc mỗi cái quần lót mà đi học đi!” Đinh Hồng Vũ vô cùng sốt sắng mò mẫm điện thoại trên giường, “Tôi không tìm thấy điện thoại, ai đó nháy máy phát coi!”
Khương Duật Bạch đã sửa soạn xong cặp sách chuẩn bị rời phòng, nghe vậy bèn lấy điện thoại trong túi ra: “Để tôi gọi cho.”
Lúc này Lục Cẩm Duyên mới từ phòng vệ sinh đi ra, cậu quay đầu nhìn, phát hiện dưới mí mắt hắn phủ một quầng xanh mỏng nhàn nhạt.
Nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua, Lục Cẩm Duyên cực kỳ xấu hổ, hơi chột dạ đưa mắt qua chỗ khác.
Nửa đêm làm phiền giấc ngủ của người ta, chỉ để hỏi rằng mình và bạn trai đối phương ai đẹp trai hơn, hành động này thật sự nhìn góc nào cũng thấy có bệnh.
May mà Khương Duật Bạch cũng không truy xét đến cùng, chỉ giúp Đinh Hồng Vũ tìm điện thoại xong bèn bước chân đi học.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Duyên chạy nhanh tới cửa, gọi to.
Khương Duật Bạch quay người: “Sao vậy?”
“Trưa nay tôi có việc bận, không ăn cơm với cậu được.” Lục Cẩm Duyên chống một tay vào khung cửa, đầu cao gần chạm thanh ngang trên, “Hẹn tối nay nhé.”
Lần này Khương Duật Bạch không hề suy nghĩ nhiều, gật đầu đáp: “Được.”
Sáng đó là bài giảng môn tiếng Anh, tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-thao-cung-phong-khong-dung-lam/515130/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.