【Tôi không nhìn lầm chứ, người mới được thêm vào là Tô Hoàn Vãn?】
【Là Tô Hoàn Vãn – người vừa tốt nghiệp đã bốc hơi khỏi nhân gian đó sao?】
【Không phải tôi nói chứ, Tô Hoàn Vãn, cậu cũng không được nghĩa khí lắm đâu. Dù gì cũng là bạn học một năm, tốt nghiệp rồi liền bỏ mặc tụi này à.】
【Giờ đang ở đâu vậy, kiếm ngày tụ họp đi.】
Tô Hoàn Vãn: “…”
Những cái tên quen thuộc lập tức khơi lại ký ức của cô. Lớp họ là lớp chọn của một trường trung học trọng điểm, kiểu lớp mà “985 trong tỉnh chỉ là nguyện vọng nền” — nên phần lớn mọi người sau này đều không tệ, cũng có vài người làm việc ở Bắc Thành, chỉ là hôm nay có lẽ mới đến ban ngày nên không gặp được.
“Những bạn này hình như rất nhớ cô.” Giọng Tạ Yến Ninh có chút lạnh.
Tô Hoàn Vãn không đoán ra hàm ý, bây giờ anh ấy định nhận mình là… bạn học của cô thật sao? “Ờ… tôi cũng khá nhớ họ.” Tô Hoàn Vãn đáp lại, giọng khô khốc.
Khóe môi Tạ Yến Ninh khẽ cong, “Ồ, vậy sao?”
Giọng điệu này đúng là châm chọc quá rõ ràng.
“Cô muốn chào họ một tiếng không?” Tạ Yến Ninh lại hỏi.
“Nhưng… điện thoại tôi tắt nguồn rồi mà.”
“Dùng của tôi đi.”
Tạ Yến Ninh đưa máy cho cô. Tô Hoàn Vãn nhận lấy mà như cầm phải củ khoai nóng, suy nghĩ một lúc rồi gõ vài chữ.
【Chào mọi người, lâu quá không gặp. Tôi cũng rất nhớ mọi người.】
Vừa gửi xong, nhóm chat vốn đang náo nhiệt lập tức im bặt.
Trong khoảnh khắc ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-su-ta-qua-thang-than-tieu-thu-kieu-kieu-chiu-khong-noi-roi/4843687/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.