Theo lời Tố Tâm nói, Mịch Nhi cũng hiểu rõ mọi chuyện xảy ra sau khi mình hôn mê: Anh Tiểu Bạch tới phòng thí nghiệm thì phát hiện cô bé phát sốt hôn mê, sau đó đã thông báo cho người lớn. Lúc ấy nhất định là dì Liên và chú Triển rất lo lắng, sau đó báo cho cha mẹ biết. . . . . .
Người mẹ đang đóng cửa thí nghiệm và người cha đang ở nước ngoài làm việc lập tức chạy về chăm sóc cho cô bé, cô bé hôn mê hai ngày, nhất định cha mẹ, dì Liên, chú Triển và anh Tiểu Bạch rất lo lắng trong hai ngày nay. . . . . .
Nhìn mọi người đứng quanh trước giường mang vẻ mặt tiều tụy, khiến đôi mắt màu tím của Mịch Nhi khẽ run lên, bởi vì tùy hứng làm liều, bởi vì cô bé sơ suất trong thí nghiệm, đã khiến cho mọi người hốt hoảng lo lắng lâu như vậy!
Nếu như cô bé không ngã bệnh, trong hai ngày này, có lẽ thí nghiệm của mẹ đã hoàn thành đột phá lớn, công ty của cha sẽ hoàn thành vụ làm ăn lớn; có lẽ dì Liên cũng đã tạo ra một thiết kế hoàn mỹ, anh Tiểu Bạch cũng có thể nghĩ ra tình tiết mới cho Bách Bảo . . . . . .
Nhưng những việc này, cũng bởi vì cô bé mà hóa thành bọt nước, khiến cho mọi người bỏ xuống tất cả công việc, mà vây trước giường cô bé lo lắng.
"Mẹ, con sai rồi. . . . . ." Mịch Nhi cúi gằm đầu xuống, buồn thiu nói xin lỗi, "Rất xin lỗi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991137/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.