Editor: Đàm Nhật Vy
Trời tháng tư, mưa dầm liên miên.
Mắt chị có thể nhìn thấy một mảnh xám xịt, như một tầng gấm, người người chỉ nhấc từng bước nhỏ.
Trong tiểu đình bên hồ, một cô nương gương mặt thuần tĩnh dựa vào trụ đình nhắm mắt ngồi, trên người mặc xiêm y của tỳ nữ hạ đẳng nhất, dưới ống tay áo lộ ra một bàn tay trắng nõn trơn mềm, không chút nào giống hạ nhân ngày ngày lao động.
Mấy ngày nay nàng chưa được ngủ một giấc ngon, giờ đang ngủ rất sâu, không phát hiện ra có người đã đến trước mặt.
"Hừ, nha đầu chết tiệt kia, nên làm việc thì không đi, dám ở đây lười biếng." Tiếng nói không lớn không nhỏ, người nói đôi tay chống nạnh, trên mặt có ý ghét bỏ, thấy cô không có dấu hiệu tỉnh lại, mắt trợn trắng, hung hăng duỗi cánh tay véo nàng.
"... A!" Cô nương lập tức tỉnh lại, vừa mở mắt, nhìn thấy Lan Chi cô cô, trong lòng run rẩy, không tình nguyện đứng lên, tay còn xoa xoa chỗ vừa bị véo, cúi đầu nói, "Cô cô, tìm ta có chuyện gì?"
"Còn có mặt mũi hỏi ta tìm người có chuyện gì? Ta bảo ngưởi giặt mấy bồn xiêm y, ngươi đã giặt tốt chưa?"
Cô nương âm thầm bĩu môi: "Còn chưa có..."
"Không giặt sao?" Lan Chi cô cô sớm đã dự đoán được, ngón tay chọc lên trán của nàng, còn không hết giận chọc vài cái, "Không giặt mà ở chỗ này lười biếng? Còn có quy củ hay không?"
"Không phải lười biếng... Trời mưa to quá, tôi ở chỗ này trú mưa."
"Trú mưa cái gì? Mưa nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703777/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.