Gió thu se lạnh, cây hạnh ngoài cửa sổ đã sớm thay áo xanh bằng màu vàng, cô nương mặc bạch y lười biếng cuộn mình trên nhuyễn tháp, vừa ăn hạt đậu phộng được nha hoàn bóc vỏ vừa đếm lá khô rơi xuống.
Mười ngày trước, quân binh Đại Nam chia ra làm hai, chặn đường của phản quân đang muốn trốn xuống phía Nam khiến chúng không kịp trở tay, bị vây trong Tĩnh Quan không còn đường lui, cuối cùng chỉ đành bỏ vũ khí đầu hàng, Phế hoàng tử An thân là thủ lĩnh, thấy thắng bại đã rõ, không muốn khuất phục chịu nhục, đứng trên tường thành tự vẫn, quân Đại Nam đại thắng, chuẩn bị hồi kinh phụng mệnh.
Nguyễn Mặc dưỡng thương hơn một tháng, tuy điều kiện ở quân doanh không được tốt lắm nhưng doanh trướng của Tướng quân chỗ nàng ở chính là nơi tốt nhất trong quân, lại có thêm hai vị quân y ngày ngày đi theo chăm sóc, cho dù vết thương có nặng hơn nữa thì cũng đã sớm khỏi.
Sau đó, đại quân bắt đầu xuất phát hồi kinh, Đan Dật Trần sợ nàng không chịu nổi xóc nảy, để riêng một chiếc xe ngựa cho nàng ngồi, đi ở giữa đại quân, khiến nàng bỗng có cảm giác như… Chúng tinh phủng nguyệt (Sao vây quanh trăng).
Nhưng mà chiếc xe ngựa được lâm thời mang đến này lại quá cứng, ngồi lâu liền cảm thấy không thoải mái, nàng thật sự chịu không nổi nữa, đành phải tranh thủ lúc đại quân dừng chân nghỉ ngơi, lặng lẽ nói mấy câu với Đan Dật Trần.
Ai dè hắn không nói câu nào, trực tiếp sai người dỡ bỏ xe ngựa, sửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703776/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.