Ngoại ô Bắc An.
Đêm đã khuya, trong doanh trướng đa phần đều đã tắt đèn, chỉ còn những binh lính tuần tra ban đêm còn cầm bó đuốc đi lại khắp nơi.
Mà căn lều lớn nhất trong doanh ở phía bắc giờ phút này đèn đuốc vẫn sáng trưng.
Nam nhân ngồi nghiêm chỉnh sau án thư, trên tay là bức mật tín được đưa tới từ một canh giờ trước, tuy đã đọc đi đọc lại nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục lật qua lật lại ngẫm nghĩ, càng đọc lại càng cảm thấy tình thế hiện giờ tuyệt đối không đơn giản như những gì viết trong này.
Nhưng hắn suy nghĩ mãi mà vẫn chưa thể tìm ra đáp án, khi gần tới canh ba, nhớ tới sáng sớm mai còn phải thương thảo kế hoạch tác chiến mới, hắn chỉ đành tạm ngưng suy ngẫm, đi đến bên giường mặc nguyên quần áo nằm xuống,
………
“Tướng quân, nghe có hay không?”
Nhắm mắt lại, khuôn mặt yêu kiều quen thuộc kia lại xuất hiện, đôi mắt cong cong, cười khanh khách hỏi hắn.
Từ sau khi rời kinh, buổi tối không có tiếng đàn của nàng, hắn liền chẳng thể nào ngủ nổi, hôm sau tỉnh dậy đầu óc cũng không tỉnh táo giống như trước ki, điều đó làm ảnh hưởng rất lớn đến tiến độ tác chiến. Sau đó, hắn nghĩ ra một biện pháp, hắn từng nghe nàng gảy đàn nhiều lần như vậy, cũng có chút ký ức về các khúc nhạc của nàng, bây giờ liền dựa vào việc hồi tưởng lại tiếng đàn của nàng, để chính mình có thể chìm vào giấc ngủ.
Lúc đầu chỉ là nghĩ đến tiếng đàn của nàng, rồi bất tri
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703773/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.