Chỉ cần một chớp mắt một cái, Đan Dật Trần liền nhớ ra đó là xiêm y của ai.
… Nàng vẫn còn ngồi ở đó?
Hắn xốc chăn bước xuống giường, đi giày ra khỏi phòng ngủ, quả nhiên thấy tiểu cô nương mặc bộ xiêm y màu hồng phấn…đang gối lên đàn cổ, ngủ ngon lành.
Đan Dật Trần cụp mắt nhìn tư thế ngủ không thể coi là lịch sự của nàng, nghĩ thầm cô nương này đúng thật là tham ngủ, cũng không sợ bị dây đàn cộm đến, rốt cuộc là thiếu ngủ đến mức nào chứ?
“Nguyễn Mặc”
“… …” *không có phản ứng*
“Nguyễn Mặc ……”
“… …” *vẫn không có phản ứng như cũ*
Đan Dật Trần nhíu mày, ánh mặt nặng nề nhìn người vẫn không nhúc nhích, sau một hồi, thở dài, cúi người dựng nàng dậy, bồng nàng lên. Người trong lồng ngực tựa hồ không cảm nhận được, chỉ mềm mại dựa vào ngực hắn, khuôn mặt nhỏ nghiêng sang một bên, hô hấp bình thường không bị ảnh hưởng đến, càng không có dấu hiệu muốn tỉnh lại.
Kì thật, hắn cũng không phải người có lòng tốt như thế, nếu là người khác ngủ ở chỗ này, hắn sẽ một cước đá ra ngoài cửa, ai thèm để ý, kẻ đó ngủ ngon không? Nhưng …, hắn lại nhìn thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mí mắt trắng nõn của nàng. Nghĩ đến lúc nãy khi hắn nằm trên giường nhìn nàng, trên gương mặt biểu lộ sự mệt mỏi, tinh thần uể oải, bỗng có chút mềm lòng.
Chung quy lại, vẫn không đành lòng phá vỡ giấc ngủ của nàng, dù sao nơi này cách Cầm Tiếu Viện cũng không quá xa, hắn ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703772/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.