*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đoạn đường còn lại Đan Dật Trần vẫn cõng nàng đi tiếp, từ từ chậm rãi rảo bước, cuối cùng cũng kịp đến nơi trước khi mặt trời lặn.
Nơi này thoạt nhìn giống như một thôn nhỏ định cư trên đỉnh núi, chỉ có tầm mười, hai mươi hộ gia đình. Lúc này vốn là thời gian nổi lửa nấu cơm, mỗi hộ ở trước nhà dựng một cái bếp, đặt trên đó một cái nồi to, khói trắng lượn lờ, mùi hương thức ăn mê hoặc lòng người theo gió bay đi.
Có mấy hài tử ngồi ở trong góc nghịch cát, mấy đứa tinh mắt thấy bóng dáng Đan Dật Trần thấp thoáng phía trước, vội vàng vừa chạy vừa hô: “Trại chủ về rồi!”
Ngay lập tức mỗi nhà mỗi hộ đều có người ló đầu ra, nam nữ già trẻ đều có cả, trên mặt đêù mang theo nụ cười vui sướng, đi ra nghênh đón trại chủ đại nhân bọn họ sùng kính nhất.
Nguyễn Mặc nghe thấy có chút ngạc nhiên.
Hắn cư nhiên là trại chủ nơi này?
Hơn nữa, thoạt nhìn, hắn còn rất được mọi người tôn kính. Từ số người mời Giáo chủ… A, là trại chủ về nhà mình ăn cơm liền biết. Bất quá, ánh mắt đám hán tử này nhìn nàng… Như thế nào lại có điểm đáng sợ chứ?
“Sao trại chủ lại cõng người về thế kia?”
“Đó hình như là nữ nhân a…”
“Hắc, trong trại của chúng ta đã bao lâu không có nữ nhân đến rồi hả? Nếu trại chủ không ngại, nói không chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703758/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.