*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đây là… làm sao vậy?
Hắn cụp mắt xuống, tầm mắt dừng lại ở nơi Nguyễn Mặc dùng tay phải che chắn, đem túi nước nhét vào trong lòng nàng, sau đó kéo bàn tay chướng mắt kia ra, thành thạo cởi giày cùng tất, lúc này mới phát hiện mắt cá chân sưng đỏ của nàng.
Chỉ cần hắn duỗi tay chạm nhẹ vào một cái liền thấy nàng cắn chặt rang thêm mấy phần, khoé mắt cơ hồ đã xuất hiện nước mắt liền biết vết thương này nghiêm trọng bao nhiêu.
Dựa vào kinh nghiệm của hắn, vết thương này nếu xử lí muộn hơn chút nữa, chắc chắn sẽ nhiễm trùng, chỉ e đến lúc đó tiểu cô nương này sẽ phát sốt, lúc đó liền càng khó xử lí. “Thật phiền toái.”
Đan Dật Trần hừ lạnh một tiếng, lập tức đứng lên, cất bước rời đi. Nhưng hắn còn chưa đi được nửa bước đã bị người ta nắm lâý góc áo, cúi xuống nhìn, vừa hay đối diện với cặp mắt do ánh sáng chiếu vào mà hơi nheo lại: “Ngươi… muốn đi đâu?”
“Buông ra.”
Nếu hắn bảo thả liền thả, lỡ đâu hắn lại bỏ đi một mình thì làm sao bây giờ?
Chịu thiệt qua một lần, lúc này Nguyễn Mặc biết rõ, chỉ nói bằng miệng là chẳng làm được gì, nàng liền không những không buông ra còn nắm chặt hơn: “Ngươi không cần đi trước, chân của ta… Ta nghỉ một lát là được… Nếu ngươi ngại ta nặng, không muốn vác ta, ta tự đi cũng…”
“Ai bảo ta muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703757/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.