Sự thật chứng minh, Giang Việt là một kẻ vô cùng vô lương tâm.
Nhà hàng Thái mà cậu ấy chỉ định phải ăn thì thực sự rất khó ăn.
Khó ăn đến mức từ đó về sau tôi không bao giờ ăn đồ Thái lần thứ hai nữa.
Có lẽ biểu cảm của tôi đau đớn quá mức, đến nỗi nhân viên phục vụ cũng đến hỏi tôi mấy lần là có gì không khỏe không.
Cuối cùng, tôi nói với cậu ấy: ''Giang Việt, tôi là bạn cùng bàn của cậu, không phải kẻ thù của cậu.''
Giang Việt gãi đầu, ngượng ngùng nói: ''Bùi Tân Vũ, tôi thực sự không cố ý, thực sự xin lỗi, tôi cũng nghe người khác nói ở đây mới mở một nhà hàng, nghĩ rằng cậu sẽ thích…''
''Hay là bữa này tôi mời nhé...''
Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ mới chỉ bắt đầu.
Bởi vì tôi bị tiêu chảy.
Lúc đó trong ký túc xá của tôi có một cô gái học khoa Lâm sàng.
Cô ấy mới học được chút kiến thức, thuộc dạng có chút hiểu biết nhưng không nhiều.
Vì vậy, cô ấy bắt đầu nghi ngờ tôi bị ngộ độc thực phẩm, lật sách ra nói với tôi rằng
tôi có thể bị bệnh tả.
Tôi sợ muốn chết.
Ngay lập tức xin phép giáo viên chủ nhiệm khoa chuẩn bị đến bệnh viện khám.
Tôi vừa ra khỏi cổng trường, điện thoại của Giang Việt đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-vu-phi-phi/3624143/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.