''Cậu đắp lên mắt đi, cậu khóc đến nỗi mắt thành mắt đào rồi, người ta không biết còn tưởng tôi đã làm gì cậu đấy.''
Tôi liếc cậu ấy một cái.
Chàng trai cao gầy mặc áo phông đen, quần dài đen, mái tóc đen bù xù xõa trước trán.
Da rất trắng, ngũ quan tinh xảo, là kiểu đẹp trai có chút không đứng đắn.
Cậu h ấy thấy tôi chỉ đứng đó không nhận nước, đành phải một tay ấn đầu tôi, một tay cầm chai nước đắp mắt cho tôi.
''Chắc chắn kiếp trước tôi đã mắc nợ cậu rồi.''
Cậu ấy nói lời này, giọng điệu vừa bất lực vừa dịu dàng.
Thậm chí trong đôi mắt đẹp của cậu ấy, tôi còn nhìn thấy khuôn mặt trái xoan đầy phiền muộn của mình.
Tôi đột nhiên cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Xong rồi, không phải tôi bị loạn nhịp tim rồi chứ?
Giang Việt đưa tay vẫy trước mắt tôi, ánh mắt cong cong: ''Bùi Tân Vũ, cậu nghĩ gì thế? Sao mặt cậu lại đỏ vậy?''
Mẹ ơi, có yêu tinh quyến rũ con!
Tôi ngoảnh đầu đi, cười gượng: ''Tôi nóng.''
Xem ra vẫn không thể nhìn trai đẹp nhiều, không may loạn nhịp tim mà c.h.ế.t đột ngột thì mất cả chì lẫn chài.
4
Tôi và Giang Việt không thể đỗ cùng một trường đại học.
Dù sao thì thế giới của học sinh giỏi cũng không phải là thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-vu-phi-phi/3624142/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.