Để bảo vệ đôi tai của mình, tôi cầm điện thoại ra xa một chút: ''Chưa xem, đã có điểm rồi à?''
''Cậu đoán xem lần này cậu thi Toán được bao nhiêu điểm?'' Cậu ấy hét lớn: ''110 điểm, Bùi Tân Vũ, cậu giỏi quá!''
Sự thật chứng minh, tôi thực sự có tầm nhìn xa trông rộng.
Chắc chắn kiếp trước Giang Việt là một cái loa rồi.
Giọng cậu ấy to thế cơ mà.
''Cảm ơn, vậy cậu được bao nhiêu điểm?'' Tôi cố hết sức mở mắt để không ngủ thiếp đi.
Tôi đã đối chiếu đáp án từ trước nên không ngạc nhiên với kết quả này.
Chỉ là có lẽ Giang Việt đã bị tôi làm cho sợ khi trước giờ vẫn làm bài tập nhưng điểm vẫn chỉ quanh quẩn ở mức bốn mươi, năm mươi.
Khiến cho cậu ấy luôn nhìn tôi thở dài: ''Bùi Tân Vũ, trừ Toán ra thì các môn khác của cậu đều đứng đầu lớp, tại sao cậu lại không học được Toán chứ?''
Tất nhiên.
Cậu ấy cũng sẽ nghi ngờ bản thân, cho rằng phương pháp học tập mà cậu ấy vạch ra cho tôi có vấn đề…
Chỉ là tình huống này rất ít khi xảy ra.
Cho nên, bây giờ cậu ấy thực sự rất ồn ào.
''Đương nhiên là điểm tuyệt đối, cậu còn phải hỏi sao?'' Giang Việt đổi hẳn vẻ kích động trước đó, thản nhiên nói.
''Cậu đúng không phải là người.'' Tôi thở dài thườn thượt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-vu-phi-phi/3624140/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.