Cuối cùng còn không quên cố ý nhắc một câu, ''Tân Vũ thì sao? Hồi đó Tân Vũ rất phấn đấu, thi đỗ trường cấp ba tốt nhất thành phố, đến lúc đó thi đỗ trường 985, 211 chắc không thành vấn đề nhỉ?''
Tôi ấp úng không biết nói gì cho phải, ậm ừ mãi mà chẳng thốt ra được câu nào.
Cô ta liếc tôi một cái đầy khinh thường: ''Thành tích không tốt cũng chẳng sao, theo tôi thì con gái các cô học nhiều thế cũng chẳng để làm gì, không bằng sớm chút gả cho một tên giàu có...''
Nghe vậy, mẹ tôi đứng phắt dậy: ''Dù cô có là bậc trưởng bối nhưng cũng không nên nói như vậy chứ, con gái không cần học nhiều, lấy chồng sớm, cô nói thế là có ý gì?''
Bữa cơm kết thúc trong không khí không vui.
Sau đó mẹ tôi rửa bát trong bếp, tôi đi tới giúp bà.
Thấy bà im lặng không nói gì, tôi nhỏ giọng nói: ''Mẹ đừng giận nữa.''
''Mẹ không giận, là dì họ của con nói quá đáng.'' Bà quay sang nhìn tôi: ''Tân Vũ, thành tích không tốt cũng không sao, học hành là con đường tốt nhất nhưng không phải là con đường duy nhất, mẹ và ba chỉ mong con được vui vẻ.''
Bà lau khô tay, vỗ nhẹ lên vai tôi như dỗ dành trẻ con: ''Con đừng để bụng lời dì ấy, Tân Vũ nhà chúng ta đã rất tốt rồi.''
Tôi ngẩng đầu nhìn bà, đôi mắt bà dịu dàng ấm áp. Gió chiều thổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-vu-phi-phi/3624139/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.