Lễ và Thất Phân tới thì bác sĩ vừa mới khám xong.
Trên giường có một đứa trẻ đang nằm, khoảng 5, 6 tuổi, rất gầy, gần như chỉ còn da bọc xương.
“Anh trai tặng sô cô la!” Đứa trẻ trên giường cười toe toét, đứng dậy dang hai cánh tay nhỏ xíu ra đòi Lễ ôm, rồi gọi Thất Phân là “chị“.
Mẹ bé cảm ơn Lễ và Thất Phân đã dành thời gian đến thăm con bà.
Lễ bế bé một chút, “Chuyện nhỏ thôi.” Sợ làm lạnh bé nên nhanh chóng buông ra, ngồi bên giường lắp khối hình cùng bé chơi.
Thất Phân chưa từng trải qua tình huống này, cười với mẹ bé rồi đứng bên cạnh xem Lễ và bé chơi, liếc nhìn cái bàn sạch sẽ, không có trái cây, kẹo, nước uống.
Điều này phải khó chịu biết bao đối với một đứa trẻ nhập viện, hồi nhỏ Thất Phân phải ăn ngọt mới chịu ngoan ngoãn tiêm thuốc.
“Anh trai, lần trước cho Tiểu Đồng sôcôla nên Tiểu Đồng tăng 0,5 kg, lâu rồi không gặp bác sĩ cũng không chích thuốc.” Bé kể lể vừa xây lâu đài bằng khối hình.
Lễ quay lại nhìn mẹ bé, “Xin lỗi, tôi không biết cậu bé không được ăn đồ ngọt.”
Mẹ rót hai ly nước cho Thất Phân và Lễ, “Thằng bé không ăn, nói đó là món quà tốt nhất từng nhận được muốn giữ lại.” Giọng run run về cuối, không dám ngẩng mặt nhìn con.
Im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng vui vẻ của bé chơi khối hình, cả ba đều nhìn bé xây xong lâu đài.
“Trong đây có hoàng tử và công chúa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-sinh-kiep/3485873/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.