Nhìn thầy giáo đang giảng trên bục, Vũ Phi Diệp sực nhớ ra gì đó, cô quay đầu lại nghiêng người hẩy vai Lục Nhất Bạch.
"Uây, lớp trưởng và bí thư lớp mình là ai thế?"
Lục Nhất Bạch lạnh lùng đáp gọn.
"Tôi lớp trưởng, Cố Vy Anh bí thư."
Vũ Phi Diệp tròn mắt cong đuôi mắt nhìn xoáy thẳng mặt Lục Nhất Bạch. Trong đầu cô lúc này đang muốn nổ tung.
"Cái gì cơ!"
Vũ Phi Diệp ngoan ngoãn ngồi thẳng người lại, hai mắt nhắm tịt đầy đau đớn. Cô thầm chất vấn bản thân.
"Xui, xui chí mạng. Sao lại ngồi cạnh lớp trưởng như thế chứ! Vũ Phi Diệp ơi Vũ Phi Diệp. Bánh quy xem ra không lén ăn được nữa rồi."
Vũ Phi Diệp liếc mắt nhìn ngăn ngoài cặp sách, gói bánh quy dài vẫn còn cắm nguyên ở đó. Lại liếc mắt nhìn quyển vở của Lục Nhất Bạch, thấy tên anh ghi ở đó cô liền ngả đầu thì thầm gọi ngay.
"Lớp trưởng Lục, cậu học giỏi toán hình không?"
Lục Nhất Bạch lạnh như băng, anh đáp nhanh như cái máy.
"Tạm được."
Vũ Phi Diệp cáng họng phồng má xị mặt không thèm hỏi nữa. Cô gục đầu xuống bàn thở phì ra đầy bất lực. Trong lúc đó, Phạm Tuấn Kiệt lia mắt nhìn Cố Vy Anh ngồi bàn hai dãy sát cửa lớp. Cô ta đang nuôi cục tức hết liếc mắt rồi lại lầm bầm trong miệng.
"Vũ Phi Diệp, cô dám tiếp cận quyến rũ lớp trưởng Lục. Tôi sẽ không tha cho cô đâu."
Đang lườm nguýt Vũ Phi Diệp rất kịch liệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-hoc-duong/2894578/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.