Cái bàn nhỏ gần cánh cửa kính, Phạm Tuấn Kiệt chán nản quay đầu nhìn ra ngoài đường bê tông. Cái ngõ hẹp đèn đường soi còn sáng quắc, Tiêu Hữu Phúc cầm cốc kem lên vừa ăn vừa hỏi anh.
"Kìa lão tam, mày không ăn à?"
Phạm Tuấn Kiệt nhỏ giọng khách sáo, mắt tia tận lề đường bên kia.
"Bọn mày ăn trước đi."
Nhìn bên kia đường, Phạm Tuấn Kiệt nhận ra dáng người của Mục Lưu Băng. Anh ta đang bị một người đàn ông dúi đầu dúi cổ xuống chửi rủa kinh khủng. Nghĩ thầm trong bụng, Phạm Tuấn Kiệt đoán ông ta chính là bố của Mục Lưu Băng. Anh tò mò không biết bên đó đang xảy ra chuyện gì, vì lòng hiếu kì nên anh đứng dậy cứ thế đi ra ngoài cửa quán. Mọi người thấy Phạm Tuấn Kiệt đi ra, họ cầm cốc kem lên rồi đi theo anh.
Bố của Mục Lưu Băng là Mục Quách Du, ông ta say bí tỉ cứ lật đật lúc lại dí đầu con mình xuống mà chửi bằng chất giọng không thuộc hệ điều hành của trái đất. Nách trái của Mục Quách còn kẹp chặt chai rượu trắng, tay phải ông ta quơ trời khua đất, hai chân đá chéo liêu xiêu không vững. Mục Lưu Băng rất bình tĩnh, mặc bố cứ chửi cứ đẩy anh vẫn cố kéo bố về.
"Bố, để con đưa bố về. Bố, bố đừng uống nữa. Con đưa bố về."
Mục Quách Du đập chai rượu xuống đường, thủy tinh vỡ bắn tung tóe khiến những người xung quanh sợ hãi tránh xa. Trông Mục Lưu Băng vừa xấu hổ vừa lúng túng cứ quay đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-hoc-duong/2894575/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.