Phạm Tuấn Kiệt chớp mắt nhìn Vũ Phi Diệp, anh cảm nhận được một sự thú vị rất lạ truyền đến tim anh. Bất chợt Tuấn Kiệt ngơ ngẩn ngắm nhìn Phi Diệp, chẳng hiểu sao anh lại có cản giác rất trân quý tâm hồn hồn nhiên vô tư ấy.
"Không sợ nó tính kế trả thù à?"
Vũ Phi Diệp bĩu môi, hai tay chống hông vênh mặt làm phách.
"Động thì cũng đã động rồi, chạm thì cũng đã chạm rồi. Còn sợ gì nữa chứ."
Phạm Tuấn Kiệt hé môi cười nhẹ, trong lúc anh còn hoang mang chưa biết nói gì thì từ phía xa tiếng gọi của Trương Lãnh Hàn vang tới.
"Lão tam, Phạm Tuấn Kiệt!"
Vũ Phi Diệp mím môi cười rồi giơ tay lên vẫy nhẹ.
"Thôi mình đi trước ha."
Phạm Tuấn Kiệt ậm ờ chỉ biết quay đầu nhìn dáng Vũ Phi Diệp bỏ chạy. Trương Lãnh Hàn tìm tới nơi mà anh cũng không hay không biết.
"Lão tam, này đi đâu thế hả. Bọn này tìm mày từ sáng tới giờ đấy."
Trương Lãnh Hàn nói đoạn, thấy Phạm Tuấn Kiệt mắt nhìn xa xăm hồn phách còn đang cưỡi mây đùa gió. Lãnh Hàn bức quá áp tay vào má anh ta rồi từ từ xoay mặt Tuấn Kiệt lại đối diện mình.
"Này lão tam.."
Phạm Tuấn Kiệt bấy giờ mới tỉnh hồn, anh chớp chớp mắt lấy tinh thần rồi xốc lại quai cặp. Dùng một chút đĩnh đạc pha vào vẻ ngoài uy nghiêm, Tuấn Kiệt đút tay hời hợt vào túi quần.
"Bọn mày tìm tao có chuyện gì?"
Tiêu Hữu Phúc vừa ngáp vừa uể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-hoc-duong/2894571/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.