Nguyên một bầu trời kinh ngạc, ai nấy tròn mắt nhìn phiên bản giới hạn xoay vòng rơi xuống. Mặt Lục Nhất Bạch lạnh như băng chẳng chút tiếc rẻ gì đĩa bánh của cô gái mập. Chợt tiếng một cô gái len vào như cái cách mà cô chen vô giữa hai người.
"Úi, tiếc thế!"
Cánh tay Vũ Phi Diệp vươn dài đỡ lấy đĩa rồi hớt lại miếng bánh méo mó lên đĩa. Bao người hú hồn há miệng thán phục tốc độ của Vũ Phi Diệp. Cô gái mập tròn mắt kinh ngạc nhìn đĩa bánh móp méo mà lòng dạ buồn thiu. Vũ Phi Diệp bình thản nhấp nháp cốc cafe nóng hổi trên tay phải rồi cất giọng ngọt ngào.
"Ờm.. cái bánh hơi nát rồi."
Cô gái mập phập phồng hai má, mắt rơm rớm nước cứ vậy mà òa lên khóc. Vũ Phi Diệp hoang mang không hiểu gì, cô cứ luống cuống dỗ dành cô ta.
"Uây này, đừng có khóc. Này, đừng khóc mà."
Ai ngờ cô gái mập òa lên khóc to hơn, cô ta dẫm chân thuỳnh thuỵch dụi dụi mắt rồi bỏ đi trong uất ức. Vũ Phi Diệp nuốt nước bọt ngơ ngác đứng ngây ra nhìn đĩa bánh biến dạng đến méo xệch sang phải.
Phạm Tuấn Kiệt nhếch mép thở dài, anh vỗ vai Trương Tuấn Kiệt rồi từ từ bước về phía Vũ Phi Diệp.
"Đi thôi."
Phạm Tuấn Kiệt muốn giải tỏa bầu không khí căng thẳng, anh định bụng làm vài trò cho vui. Lúc đi ngang qua Vũ Phi Diệp, anh liếc mắt nhìn thấy gói bánh mì kẹp ở ngăn ngoài cặp xách. Tiện tay anh rút lấy rồi giấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-hoc-duong/2894568/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.