Hôm nay được nghỉ triều sáng, quần thần trong đại điện không biết nên vui, hay nên cúi đầu ủ rũ nữa, Tạ Lâm chỉ mong được lao về nhà lười biếng đánh một giấc, vì thế chẳng thèm chào hỏi gì với các đại thần, trực tiếp quay đầu đi thẳng.
@Copyright of Kitesvn.COM |1 R3 e" z6 K2 D) P6 1 c$ I(Do not Copy, pls!!)
@Copyright of Kitesvn.COM |# M! O/ C" m, w, Y(Do not Copy, pls!!)
Vị Thừa tướng đại nhân, cũng không biết là thật sự trải qua cuộc sống gian khổ nên tiết kiệm, hay là giả vờ trải qua cuộc sống gian khổ nên tiết kiệm, mà từ trước tới giờ không thấy ngồi kiệu, rèn luyện hai chân sải bước đi rất nhanh, khiến Binh bộ Thượng thư Úy Trì Chính đại nhân ở đằng sau, phải ra sức đuổi theo. Người luyện võ còn không bằng một thư sinh yếu đuối?
@Copyright of Kitesvn.COM (Do not Copy, pls!!)( L/ ?; ^# S# y) X
@Copyright of Kitesvn.COM (Do not Copy, pls!!)4 S Q1 K4 T7 d+ u0 S
Úy Trì đại nhân không phục, bước một bước dài, trực tiếp thi triển loại khinh công khiến người ta phải kinh hãi ngay trên đường phố, Tạ Lâm chỉ cảm thấy bên người có một luồng gió man mát thổi đến, thì trước mặt đã có thêm một người nữa.
@Copyright of Kitesvn.COM |; |7 ~) x" F) m0 i7 j$ v(Do not Copy, pls!!)
1 {, E. A$ _: @+ p ~4 x8 `* m@Copyright of Kitesvn.COM (Do not Copy, pls!!)
May mà đây là buổi sáng, người trên đường cũng không tính là nhiều, nếu không chỉ sợ là sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-than-quy-xuong-cho-tram/2141714/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.