🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Đồng dạng chỉ là một câu chuyện xưa, từ trong miệng của những người khác nhau nói lại, liền sẽ thật tự nhiên biến thành những tình tiết cấu tạocùng với những hình tượng cẩu huyết hoàn toàn bất đồng với nhau. Cái câu chuyện xưa bí ẩn nhất mà trên thực tế cũng là có sự ảnh hưởng sâu xanhất xảy ra tại thời kỳ cuối cùng của Hiến Lịch 36 của Liên Bang kia,đối với phương diện này cũng không thể ngoại lệ.

Một vị Đại SưPhạm thiên tài đến từ Tinh vực Đế Quốc, cùng với một chiếc phi thuyền cá nhân tiên tiến tương đương, thậm chí còn tiên tiến hơn những chiếc phithuyền Chiến hạm nghiên cứu Khoa học Kỹ thuật của Liên Bang nữa, bí mậtlen lỏi đi vào trong lãnh thổ Liên Bang, thậm chí còn tiến thẳng đến Thủ Đô Tinh Quyển Liên Bang nữa, do đó đã tạo thành những hình ảnh vô sốgợn sóng bao la hùng vĩ, cẩu huyết anh hùng, sụp đổ điêu tàn, thất taobát loạn, nước mắt tuôn rơi, cười to điên cuồng, ngớ ngẩn không nói nênlời.

Về những sự tích của vị Đại Sư Phạm thiên tài tên gọi HoaGiải Ngữ nào đó năm xưa, thì cái vị đệ tử thiên tài Phong Dư của ông ta, đương nhiên hắn lúc đó cũng sẽ không phải tên là Phong Dư, cũng chưatừng bao giờ đối với cái gã đệ tử học nghề ngây thơ ở bên cạnh những cái hầm mỏ này mà đề cập qua những chuyện tình này. Nhưng mà Hứa Nhạc đãtừng nghe Hoài Thảo Thi nhắc tới một vài những hình ảnh vụn vặt nào đótrong quá khứ, cộng với cái vị Đại Sư Phạm đương nhiên áo bạc thếchthích cởi truồng nói những chuyện văn nghệ hài kịch gì gì đó kia cũng đã từng kể lại một đoạn chuyện xưa này. Nhưng mà bất luận là Công chúaĐiện hạ Đế Quốc hay là Đại Sư Phạm đương nhiệm Đế Quốc, cái góc độ nhìncủa bọn họ khi tiến hành giảng thuật lại cái chuyện xưa này, tự nhiêncùng với góc độ nhìn của nhân vật giảnh thuật ngày hôm nay là hoàn toànbất đồng với nhau.

Bởi vì nhân vật giảng thuật chuyện xưa ngàyhôm nay chính là cái gã đệ tử nổi danh nhất của vị Đại Sư Phạm Đế Quốctiền nhiệm Hoa Giải Ngữ kia, cũng chính là cái gã nam nhân mà toàn bộngười Đế Quốc thống hận nhất, mà cũng đồng dạnh chính là vị Quân Thần Lý Thất Phu tuyệt đối không ai có thể thay thế được của Liên Bang. Ngàyhôm nay, có lẽ chính là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ông tagiảng thuật lại cái câu chuyện xưa này:

- Khi đó tuổi tác của cảba người chúng ta cũng đều còn rất nhỏ, cũng không biết cái gã trẻ tuổitóc đen mắt đen độ tuổi so với hai anh em chúng ta cùng lắm cũng chỉ lớn hơn ba bốn tuổi kia, là từ chốn nào bên trên sao trời mênh mông kia màrơi xuống. Hai anh em chúng ta cũng chỉ biết là hắn đã chỉ dạy cho chúng ta một vài thứ gì đó vô cùng kỳ diệu. Cuối cùng trước khi chúng ta chia tay, hai anh em chúng ta mới biết được, hóa ra hắn chính là người ĐếQuốc.

- Đế Quốc là cái gì? Những chiếc phi thuyền nghiên cứu Khoa học Kỹ thuật của Liên Bang vào lúc nào thì bị lửa đạn khủng bố củaChiến hạm Đế Quốc oanh kích thành từng mảnh nhỏ? Sự xung đột trên phương diện chính trị là cái gì? Tất cả những cái này đối với hai anh em chúng ta lúc đó cũng không phải là chuyện nằm trong sự hiểu biết của mình. Mà cho dù có hiểu biết đi chăng nữa, thì bản thân hai anh em chúng ta tuổi còn quá nhỏ, cũng không có khả năng có quá nhiều những cái gì mà giacừu quốc hận cả.

- Tuổi còn quá nhỏ, đó cũng không phải là cái cớ để giải thích, mà chính là sự thật!

- Nói đến chỗ này, cũng không thể không nhắc đến một gã đệ tử khác nữacủa sư phụ ta. Hắn chính là em trai ruột của ta, cũng chính là sư phụcủa cậu. Cậu có thói quen gọi hắn là đại thúc, nhưng hẳn là cũng biết rõ ràng hắn có rất nhiều rất nhiều những thân phận khác nhau, mà không một thân phận nào là tầm thường cả. Trên thực tế cũng giống như ba chữ LýThất Phu này, sắp sửa được khắc lên trên tấm mộ bia của ta, cùng với một mớ đồ cúng bái tế hoang phí khác, cái tên của hắn cũng không phải làmột thứ gì quan trọng cả. Mà ta, vẫn mãi giống như những thời điểm cảhai chúng ta còn nhỏ tuổi vậy, vẫn mãi luôn một phen gọi hắn là Lý Dư.

- Nói xong về Lý Dư rồi, thì sẽ quay lại cái câu chuyện xưa, mà năm tháng đã có chút xa xôi, xa xôi đến mức ngay cả ta cũng cảm thấy có chút mơhồ không nhớ rõ ràng nữa.

- Trong suy nghĩ của Lý Dư, vị sư phụtrẻ tuổi của hai người chúng ta chính là một người lữ hành, một người lữ hành luôn quan niệm trong đầu về chủ nghĩa hòa bình, chính là bởi vì tò mò mà đã tiến vào một chuyến lữ hành vĩ đại không thể nào tưởng tượngra nổi này.

- Ta thừa nhận rằng hắn rất tò mò, nhưng mà ta lạikhông thừa nhận hắn là loại người gọi là theo chủ nghĩa hòa bình gì gìđó. Nhất là đến rất nhiều năm sau đó, khi mà ta biết được cái gọi là Kếhoạch Mầm móng kia, hóa ra chính là xuất ra từ bộ não thiên tài của hắn.

- Ta cũng không biết sư phụ đã ở bên trong Liên Bang chu du qua bao nhiêu năm trời rồi, đã đi qua bao nhiêu địa phương khác nhau rồi, đã gặp quabao nhiêu người Liên Bang rồi, hơn nữa lại vì cái gì mà cuối cùng lạidừng lại ở bên trong khu vực bảo hộ động vật hoang dã kia tại ngoạithành Phí Thành đó. Hơn nữa vì cái gì hắn lại chấp nhận dạy hai anh emchúng ta đến nhiều năm như vậy. Ta chỉ biết là những năm cuộc sống đócủa chúng ta thật sự vô cùng thú vị. Hai anh em chúng ta thậm chí đãquên đi chuyện hắn là một người Đế Quốc nữa.

- Nhưng mà chiếntranh chung quy cuối cùng vẫn là bùng phát lên. Sư phụ đã mang theo haianh em chúng ta cưỡi lên chiếc phi thuyền của hắn đi đến Đế Quốc, ở lạibên trong Đế Quốc. Hai anh em chúng ta lại trải qua một đoạn những nămtháng vô cùng kỳ diệu ở bên đó.

Kỳ thật ta cũng không thể khôngthừa nhận một chút, ngày sau ở trên chiến trường, Sư đoàn Thiết giáp 17có thể so với các chi bộ đội khác của Liên Bang lấy được càng nhiều hơnnhững chiến tích lẫy lừng, tuyệt đối là nhờ vào những chuyện này. Ta đãtừng đi qua Đế Quốc, ở lại Đế Quốc, ta hiểu rõ Đế Quốc, vị sư phụ thiêntài kia của ta đã từng đem rất nhiều rất nhiều những sự tình của Đế Quốc giảng dạy lại cho ta.

- Còn có một chuyện tình mà ta cũng khôngthể không thừa nhận, sau này ở bên trong Liên Bang, Lý Dư cuối cùng cóthể một phen nghiên cứu chế tạo thành công cái thiết bị phát ra lamquang kia, chính là do sư phụ ta đưa ra ý kiến thiết kế ban đầu, mãi cho đến cuối cùng còn có thể lợi dụng những nguyên lý tiêu chuẩn cơ bản của con chíp vi mạch trên chiếc phi thuyền kia, thành công chế tạo ra những con chíp vi mạch nhân thể ngụy trang, cũng không vượt ra ngoài sự dạybảo của sư phụ!

- Nhưng mà chúng ta dù sao cũng là người Liên Bang!

- Liên Bang cùng với Đế Quốc đang chiến tranh mãnh liệt với nhau, chúngta ở bên Đế Quốc cũng chỉ là những cô nhi. Cho dù chúng ta có rời đi,thì cũng chỉ là những gã cô nhi lưu lạc bên trong vũ trụ mà thôi. Takhông thích lưu lạc, ta cũng không thích Đế Quốc.

- Có tình cảmthì mới có cảm giác yêu ghét. Bản thân cậu cũng đều đã phân biệt sinhsống ở trong Liên Bang cùng với trong Đế Quốc, hẳn là cậu rất rõ ràng ởbên kia càng thích hợp hơn với cuộc sống con người một chút.

-Nhưng mà cái gã em trai khốn kiếp kia của ta thì lại không giống như ta. Hắn tìm không ra nơi để chính mình hướng về. Cái tên kia căn bản khôngcó tồn tại nơi nào hoàn toàn lý tưởng đối với hắn. Hắn ghét cay ghétđắng quang huy Đệ Nhất Hiến Chương giương mắt nhìn chằm chằm vào mỗi một nhất cử nhất động của chính mình. Hắn ghét cay ghét đắng những gia tộcẩn nấp phía sau tấm màn lịch sử của Liên Bang này, hắn quá mức tự phụ,thậm chí còn có chút tự kỷ nữa. Hắn cho rằng bản thân chính mình có thểthay đổi một chút những thứ này.

- Hắn là kẻ vô cùng thiên tài.Những vấn đề mà sư phụ cũng chưa thể giải quyết được, hắn đều có thểgiải quyết được. Hắn cũng không cần tiếp tục giả mạo thân phận một người từ Bách Mộ Đại trở về, hắn có thể sắm vai bất cứ nhân vật nào mà hắnnghĩ muốn sắm vai.

- Chẳng qua là mâu thuẫn của chúng ta khi đócũng không có trở nên gay gắt, chính là bởi vì đây cũng chỉ là sự bấtđồng về mặt lý niệm mà thôi, cũng không có liên quan đến những cái vấnđề quan trọng gì đó liên quan đến sống hay chết của một con người, hoặclà nhiều con người.

- Tịch Lặc đại sư đã từng nói qua, trong cuộc sống này, ngoại trừ chuyện sinh tử, bất cứ một chuyện tình nào khác,cũng đều là chuyện không quan trọng. Ta bây giờ đã sống đến 88 tuổi, mới có thể dần dần hiểu được hàm nghĩa thật sự chân chính trong những lờinói này.

- Câu chuyện xưa có thể trở nên gay gắt, cũng chính là một câu chuyện xưa liên quan đến chuyện sinh tử.

- Cái này là một câu chuyện xưa bên trong câu chuyện xưa. Nên bắt đầu nói đến từ nơi nào đây?

- Hắn là nên bắt đầu từ lúc ta quay trở lại Liên Bang đi!

- Lúc nãy ta đã từng nói qua, ta là một người Liên Bang, trong lúc LiênBang đang cùng với Đế Quốc tác chiến, thì một người Liên Bang cần phảilàm ra sự lựa chọn như thế nào đây?

Một dòng suối nước nóng vôcùng trân quý từ dưới chân ngọn núi lớn ở Phí Thành dẫn truyền thẳng vào trong tòa trang viên, theo những đường ống ngầm thiên nhiên được gia cố lại bởi những ống trúc già lâu năm tinh chế, tí tách tí tách thong thảxuyên qua những con đường trên các cánh đồng bên ngoài, xuyên qua bứctường của tòa trang viên, từ hiên nhà lặng lẽ chảy vào bên trong, cuốicùng thì dung nhập vào bên trong một cái ao đá khoáng thạch rộng khoảngchừng bảy tám thước vuông bên trong khu vực trung tâm của trang viên.Những luồng khói trắng nóng bỏng giống hệt như những đầu bạch long bìnhthường chậm rãi bốc lên, lan tràn ra khắp nơi bốn phương tám hướng trong căn phòng rộng lớn, đem tầm nhìn bên trong gian phòng vốn dĩ trống trải này biến thành một mảnh mơ hồ, giống hệt như là cái gọi là chân tướngcủa rất nhiều năm trước đây.

Những người có tư cách đi vào trongtòa trang viên bên bờ hồ Phí Thành này vốn dĩ cực kỳ hiếm hoi. Trongthời gian mấy năm gần đây, đại khái cũng chỉ có mỗi mình cái vị phu nhân kia ở phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu mà thôi. Nhưng mà cái vị phu nhânnày căn bản không thể nào cởi sạch quần áo, lõa thể nhảy vào nơi này màtắm rửa. Cho nên mỗi khi nghĩ đến chính mìnhđạt được vinh hạnh là ngườiduy nhất rất nhiều năm nay được phép tiến vào trong cái ao nước khoángnóng này, Hứa Nhạc liền bắt đầu nghĩ cảm thấy có chút khẩn trương nhànnhạt. Có thể cùng với Quân Thần đại nhân vĩ đại cùng tắm chung một aonước nóng, đây là một sự vinh quang đến như thế nào đây cơ chứ?

Bàn tay phải nắm chặt một chiếc khăn tắm lông xanh quân dụng bình thường,khẽ chà xát ra một vài mảnh bọt xà phòng màu trắng muốt, Hứa Nhạc mộttay đỡ lấy phần đầu vai có chút gầy yếu của lão nhân gia, một tay thìlại ổn định mà mạnh mẽ dùng sức chà xát lên phần lưng da thịt già nuanhăn nheo mà thiếu sức sống của vị lão nhân bên cạnh mình. Cái cảm giáckhẩn trương vinh quang hưng phấn trong lòng trước đây dần dần mất đi.Mỗi khi nhìn thấy cái thân hình già nua gầy yếu trơ xương trước mặtmình, chẳng biết vì cái gì, thế nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng chua xót.

- Tôi cùng là một người Liên Bang!

Nghe được cái câu hỏi kia của vị lão nhân gia, Hứa Nhạc sau khi cúi đầu trầm mặc tự hỏi một lát sau, liền đem tay phải tỉ mỉ gạt gạt một chút mớnước khoáng nóng bóng bên cạnh mình mấy cái, sau đó tiếp tục thay lãonhân gia dùng sức chà xát phần lưng, vô cùng nghiêm túc hồi đáp:

- Dưới loại tình huống như thế, đương nhiên là tôi sẽ lựa chọn tòng quân nhập ngũ, chống lại quân xâm lược rồi.

Lý Thất Phu toàn thân lõa thể đang ngâm mình bên trong ao nước khoáng, giờ phút này cũng không có nửa điểm hình tượng oai hùng mạnh mẽ vĩ đại củavị Quân Thần đại nhân trong những phương tiện truyền thông tuyên truyềncủa Liên Bang, mà cũng chỉ là một gã lão đầu nhi khô quắt phổ thông vôcùng bình thường nào đó. Mái tóc bạc trắng trên đầu bị mớ nước suối thấm ướt đẫm, bết dính lại một chỗ, nhìn qua càng có thêm vài phần chật vật.

Vị lão nhân có chút thống khổ ho khan vài tiếng, sau đó lại dùng thanh âmcó chút khàn khàn trầm đục, nỗ lực tiếp tục nói tiếp câu chuyện xưa củamình:

- Trong lúc ấy tôi cũng chính là nghĩ giống hệt như cậu vậy!

- Cái phần sau của cái chuyện xưa này mặc dù nói là phần sau, thế nhưnglại đã bắt đầu mấy chục năm trước rồi, nhìn qua có chút cũ mốc cũ meo…Bốn chữ cũ mốc cũ meo này nói ra cậu cũng hiểu được phải không? Đại khái chính là cái câu ngạn ngữ xưa như trái đất ở bên trong Liên Bang đó. Ta quen sử dụng câu nói này hơn. Đó là bởi vì năm xưa khi mà sư phụ dạycho chúng ta ngôn ngữ Đế Quốc, bên trong đó cũng rất thường xuyên dùngnhững loại từ ngữ này để mà hình dung những loại ngữ cảnh này. Còn nóivề sư phụ của chúng ta, bởi vì trong mấy chục năm về sau đó, sư phụ, àkhông, là cái vị Đại Sư Phạm Hoa Giải Ngữ của Đế Quốc kia, hắn ta vẫnluôn một mực trước sau trợ giúp hai vị Hoàng đế Đế Quốc tiến hành xâmlược Liên Bang. Mà những chuyện tình ta có thể làm thật sự cũng khôngnhiều. Ta chỉ có thể tòng quân nhập ngũ, ở bên trong Sư đoàn Thiết giáp17 làm một tên binh sĩ vô cùng bình thường, sau đó lên làm Tiểu Độitrưởng, Đội trưởng, Liên Đội trưởng, Doanh Đoàn trưởng, Đại Đội trưởng…mãi cho đến lên làm Sư Đoàn trưởng!

- Ta mãi cho đến bây giờ,trong kiếp sống quân ngũ của ta vẫn mãi cũng chưa bao giờ đảm nhận chứcPhó quan. Cái chuyện tình này thật sự có đôi khi khiến cho ta ở trongquân doanh cảm thấy phi thường đắc ý. Nhưng mà có đôi khi nghĩ đến tưbản của cái loại cảm giác đắc ý đó, chỉ có điều lại là do một người ĐếQuốc dạy cho chính mình, cái cảm giác đắc ý kia lại liền biến thành sựtrào phúng!

- Vì thế ta lại càng thêm cố gắng hơn rất nhiều, hoặc là nói càng thêm liều mạng chiến đấu hơn rất nhiều. Ở tiền tuyến, ởtrên chiến trường, ở phía hậu phương phía sau… Trong lúc ta tiến hànhkết giao cùng với đám chính khách trong Liên Bang, ta cố gắng thu liễmhết thảy tất cả những khuyết điểm, giấu diếm hết thảy tất cả những lỗhổng. Chỉ vì khi có thể đứng ở một vị trí vô cùng cao, càng có được càng nhiều những lực lượng, như vậy mới có thể đem cái loại cảm giác tràophúng tự giễu này hoàn toàn tiêu trừ đi hết.

- Thế cục của Liên Bang trong lúc ấy rất nguy hiểm.

- Phi thường nguy hiểm!

- Khi còn ở Tây Lâm, khi còn ở Tinh vực Đế Quốc, ta cũng đã rất nhiều lần gặp phải cảnh nguy hiểm. Sau đó cái chuyện tình nguy hiểm nhất mà ta đã từng làm, đó chính là ngay tại thời khắc quan trọng nhất, trước khi đại quân Liên Bang hoàn toàn tan tác, ta liền biến thành giống như một kẻđiên cuồng, liều mạng phản công trở lại, giết chết Hoàng đế Đế Quốc.

- Hứa Nhạc, bản thân cậu cũng đã từng điên cuồng qua rồi, cậu có biếtrằng sự thành công của loại sự tình này, ở trong rất nhiều thời điểm,chính là căn cứ vào vận khí của chính mình!

- Vận khí của ta vào lúc đó rất tốt!

- Lúc ta ở bên trong Quân đội đã từng đánh qua rất nhiều những tràng trận chiến khác nhau, những thuộc hạ, những đồng bọn của ta đã ngã xuốngchết đi rất nhiều. Ta tự nhận là đã vì Liên Bang trả giá rất nhiều rồi,nhưng mà lại hoàn toàn không thể nào so sánh được với cái chuyện tìnhnày năm xưa.

- Tựa hồ như là cả cuộc đời này của Lý Thất Phu tađây cũng chỉ có làm duy nhất một kiện sự tình là giết chết Hoàng đế ĐếQuốc mà thôi.

- Cái chuyện tình này thật sự vô cùng nhàm chán.

- Cho tới bây giờ cũng không có ai dám cho rằng một đầu Robot M37 đánhsát ngàn dặm, ám sát Hoàng đế Đế Quốc… chính là một chuyện sự tình vôcùng nhàm chán cả…

Hứa Nhạc thoáng cúi đầu, xoa xoa mạnh lên phần lưng của lão nhân gia, cực kỳ không đồng tình, thấp giọng lẩm bẩm, nói:

- Nếu như chuyện tình này là một chuyện nhàm chán, có thể nào để cho tôilàm ra vài chuyện tình nhàm chán như thế được hay không?

- Tiểu tử kia, giết người chính là một cái thủ đoạn…

Lý Thất Phu khà khà, nở nụ cười khuây khỏa, nhàn nhạt nói:

- Cái mà nhân loại muốn nhìn thấy, thông thường cũng chỉ là kết quả mà thôi!

- Đương nhiên, kết quả của lần đó quả thật cũng rất tốt. Cái đó và vận khí quả thật là có quan hệ.

- Chẳng qua là đổi một cái góc độ khác mà suy nghĩ lại, thì vận khí vào lúc đó kỳ thật cũng không thể nào được tính là tốt cả.

- Bởi vì vào lúc đó cặp mắt của ta đã đỏ rực lên rồi, đã quẳng luônchuyện sinh tử sang một bên, đã quên mất vô số những đường đạn khủng bốkhông ngừng bay múa khắp nơi bốn phía con Robot mà ta đang lái, đã quênluôn vô số những đầu Robot Đế Quốc đang không ngừng rít gào xung quanh,thậm chí đã quên hẳn luôn tên của ta là Lý Thất Phu nữa. Trong đầu talúc đó cũng chỉ có suy nghĩ là một phen đem cái gã trung niên nhân ngaybên dưới tấm quân kỳ hình hoa dâm bụt màu đen kia đánh thành một đốngthịt vụn. Vào cái thời điểm đó, ta cũng không có chú ý đến, vị Đại SưPhạm Đế Quốc đang ở bên cạnh của cái gã mà ta đang muốn đánh kia.

- Hắn tên là Hoa Giải Ngữ, chính là sư phụ của ta. Chính hắn là người đãdạy cho ta cái loại năng lực cổ quái toàn thân run rẩy mãnh liệt kia.Rất nhiều năm sau đó, ta lại dùng cái loại năng lực này đích thân giếtchết hắn.

- Vị sư phụ kia của ta chính là một gã nam nhân có máitóc đen vô cùng thanh tú. Hắn có một cặp đồng tử xoay chuyển so với saotrời còn nhanh hơn một chút. Nhưng mà tại một khác cuối cùng kia, ngaytại một khắc trước khi hắn ngã xuống chết trong tay con Robot của ta,cái ánh mắt thông qua màn hình quan sát nhìn chằm chằm vào ta kia, lạivốn không có chút xoay chuyển nào cả.

Bên trong cái ao nướckhoáng đầy những làn hơi nước trắng xóa, vị Quân Thần Lý Thất Phu chậmrãi giảng thuật lại câu chuyện xưa thí sư năm xưa. Lời nói của ông tamặc dù vẫn giống như trước đây, phi thường bình tĩnh, thế nhưng thânhình khô gầy của ông ta lại chợt trở nên cứng đờ hơn một chút. Những làn gợn sóng nhàn nhạt quấy nhiễu mặt nước của ao nước khoáng cũng trongkhoảnh khắc liền trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Bàn tay phải của Hứa Nhạc đang thay thế ông ta chà lau phía sau lưng, cũng nhất thời cứng lại.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.