Băng ở trong phòng cả ngày, cô vẫn luôn suy nghĩ về đứa con cả chào đời của mình rồi cả Thiên Vũ. Cô không biết nên làm sao, cô rất ghét anh nhưng không thể làm gì được. Chả nhẽ anh không có chút cảm giác xót thương khi chính anh là người làm hại đứa bé? Rồi cô còn nhớ lại việc Thiên Vũ giết chết tên vệ sĩ chỉ vì để Băng chạy mất. Những hình ảnh đó Băng thật sự không thể quên được. Nó khiến cô mỗi khi thấy Thiên Vũ cũng cảm thấy ớn lạnh. Dù sao cũng không thể thoát khỏi đây, cô vẫn nên nghe theo anh thì hơn. Nếu không ai biết được anh sẽ làm gì người thân của Băng...
...
- Đang nghĩ gì vậy?- Thiên Vũ đến gần giường nhấc Băng lên ôm.
- A...anh mới về ạ...- Băng hơi bất ngờ.
- Ừ. Chán lắm sao?- Thiên Vũ vuốt mái tóc vàng mềm mượt của Băng.
- Em...quen rồi ạ.- Băng lắc đầu nói.
- Từ giờ có thể cho em đi dạo ở trong nhà. Không nhất thiết phải ở trong phòng cả ngày. Biết chưa?
- Dạ.
Băng không tin nổi Thiên Vũ cho cô được tự do đi lại. Cô còn đang nghĩ có phải hôm nay Thiên Vũ bị ốm hay bị sao không mà nói như vậy. Còn cho Băng có cảm giác được anh cưng chiều nữa.
_____________
Âu Dương gia có luật lệ là năm mới phải cùng tụ họp để đón mừng năm mới cùng nhau. Thiên Vũ dù không muốn cũng đành phải đi.
- Đây, bác treo cái này lên cửa sổ chỗ kia hộ cháu.- Mộng Khiết cầm chiếc nơ đỏ to bảo người hầu treo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giam-cam-mot-bong-tuyet-nho/997755/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.