Lâm Tùy Ý vĩnh viễn không thể tưởng tượng được mình sẽ làm ra hành vi vớ vẩn dạy mộng yểm giải mộng.
Có lẽ do quá mê man, như đứa cháu gái cố gắng lăn lộn muốn cho bà cuộc sống tốt hơn, xem “cho bà cuộc sống sung sướng” là mục tiêu, cháu gái vất vả làm mọi thứ vì đạt được mục tiêu. Trước khi đạt được mục tiêu, bà ngoại không còn nữa, nhưng “cố gắng lăn lộn” vẫn chống đỡ cô. Ngay khi hoàn thành “cố gắng lăn lộn”, cháu gái không biết tiếp theo nên làm gì.
Trước đây Lâm Tùy Ý cũng có mục tiêu, cậu muốn giải mộng muốn giải tình kiếp. Sau này tình kiếp chưa giải, bản thân không thể tiếp tục giải mộng, liền toàn tâm toàn ý giúp Lâu Lệ.
Đáng tiếc, cái gì cậu cũng không làm đến nơi đến chốn.
Cậu không biết kế tiếp mình nên làm gì, có thể do quá mê man, từ tận đáy lòng kháng cự sự mê man này, mới bị quỷ ám mà muốn dạy mộng yểm giải mộng.
Nhưng mộng yểm không chịu.
Lâm Tùy Ý muốn nổi điên, mộng yểm không chịu hùa theo. Đây không phải việc mộng yểm cần làm.
Lâm Tùy Ý thay áo choàng xanh, trước kia cảm thấy loại quần áo này quá lòe loẹt, không giống đạo sĩ. Hiện tại có đồ đệ, cần trang trọng một chút.
Cậu sửa sang một lượt sách vở liên quan giải mộng, tách riêng sách thông dụng dễ hiểu và sách tối nghĩa, dự định dạy từ thứ đơn giản nhất.
Lâm Tùy Ý đặt chồng sách trên bàn trà, là nơi sinh thời Lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-mong/3505296/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.