Phòng bệnh bệnh viện gọn gàng, Lâm Tùy Ý trả công cho điều dưỡng gấp ba giá thị trường. Cơ mà người bệnh quá ngoan ngoãn, điều dưỡng cảm kích nên dọn dẹp phòng bệnh vô cùng sạch sẽ, còn mua một bình hoa.
Bình hoa cắm cẩm chướng, mong người bệnh sớm ngày phục hồi, một đóa màu trắng sữa được đặt nơi đầu giường.
Trong mộng là cảnh tượng quen thuộc. Lâm Tùy Ý đứng ở cửa, ngẩng đầu là có thể thấy ánh mặt trời chiếu qua cửa kính dừng trên bạch cẩm chướng, căn phòng sáng sủa tràn ngập mùi hoa.
Lâu Lệ nhắm mắt nằm trên giường bệnh, yên tĩnh.
Lâm Tùy Ý bước lên phía trước vài bước, rồi cứng đờ dừng bước chân. Theo bước chân, ánh sáng trong phòng tối dần, đóa hoa ấm áp điêu tàn, bức tường trắng tinh xuất hiện vết loang lổ.
Ánh mắt cậu nhìn chăm chú Lâu Lệ, tận mắt nhìn thấy sắc mặt Lâu Lệ dần chuyển tái nhợt, tái nhợt đến mức… Không giống người sống.
Đột nhiên, Lâm Tùy Ý phát hiện tay xách một hộp cơm, trong hộp tỏa mùi canh củ cải trắng.
Là ngày, là ngày Lâu Lệ chết.
Bàn tay vô thức dùng sức siết chặt hộp cơm, khớp xương trắng bệch, mu bàn tay nổi gân xanh.
Lâm Tùy Ý đứng tại chỗ hồi lâu, lâu tới nỗi canh bị thiu, mùi lạ khó ngửi bay ra.
Giấc mộng thứ hai vẫn như thế, sáng sủa sạch sẽ, mùi hoa bốn phía, trong phòng bệnh sinh cơ bừng bừng.
Cậu như cũ đứng ở cửa phòng bệnh, tay xách hộp cơm, hộp cơm tỏa mùi đồ ăn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-mong/3505002/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.