Thời gian... Với Annie, thời gian, ít nhất theo cách giải thích của người khác, là một khái niệm cô không hề hiểu. Với cô, không đồng hồ, không kế hoạch, không sổ lịch để đánh dấu các ngày, các tuần, các tháng. Cô chỉ biết rằng những chuỗi ngày dài chậm chạp của mùa bướm bay đang dần ngắn lại, rằng những chiếc lá trên cây đang bắt đầu chuyển màu, và rằng tiết trời đã trở nên se lạnh.
Mùa mưa đang đến, từ thẳm sâu bên trong, cô đã cảm nhận được điều đó. Nhưng lần đầu tiên trong ký ức của mình, ý nghĩ đó không làm cô sầu muộn. Không giống nhà bố mẹ cô, nhà Alex là một nơi đầy hứng thú và khám phá. Mỗi ngày cô dành hàng giờ ngồi trên giường để thổi sáo. Chán thì lại vẽ vời bao nhiêu tùy thích, vì Alex phát hiện ra cô có sở thích vẽ tranh nên đã cho cô mấy chiếc bút chì than cùng vở vẽ. Hơn nữa, mẹ vài ngày lại đến thăm, thường thì vào buổi chiều. Bà đang cố gắng học cách đọc môi, và lần đầu tiên trong ngần ấy năm, Annie có thể thật sự giao tiếp được với mẹ chút ít. Bấy nhiêu đấy choán hết thời gian nên cô chẳng còn cảm thấy khiếp sợ việc bị giam cầm trong nhà như trước nữa.
Nói thế không có nghĩa là cô bị giam cầm. Ngoài những thứ vẽ vời, Alex còn đưa cô một thứ trông kỳ kỳ anh gọi là cái ô, Annie ví nó là mái nhà có tay cầm. Theo anh, khi trời mưa, người ta mở ô ra và giơ trên đầu, vậy là mưa sẽ rơi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172241/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.